Cựu Thanh niên xung phong

Nguyễn Thị Điện - Bốn lần gặp Bác – Một đời giữ trọn lời thề

Bà Nguyễn Thị Điện là cựu Thanh niên xung phong chống Mỹ cứu nước. Trong những năm tuổi trẻ, bà tham gia lực lượng Thanh niên xung phong trên các tuyến giao thông chiến lược ở miền Bắc, trực tiếp làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông, san lấp hố bom và phục vụ tiền tuyến. Bà vinh dự bốn lần được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh, những lời căn dặn của Bác đã trở thành động lực để bà cống hiến suốt cuộc đời. Sau chiến tranh, bà tiếp tục tích cực tham gia công tác Hội Cựu Thanh niên xung phong và giáo dục truyền

TP. Hồ Chí Minh01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi mở chiếc hộp gỗ cũ cất giữ những tấm ảnh đã ngả màu theo thời gian, bà Nguyễn Thị Điện luôn dừng lại thật lâu trước bức ảnh chụp cùng Bác Hồ.

Đó là kỷ vật mà bà trân quý nhất.

Bà thường nói:

"Đó là tài sản quý hơn bất cứ điều gì trong cuộc đời tôi."

Những năm đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, cô gái Nguyễn Thị Điện vừa tròn đôi mươi đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.

Ngày chia tay gia đình, mẹ bà chỉ kịp gói cho con gái một nắm cơm và dặn:

"Làm việc gì cũng phải vì nước, vì dân."

Những ngày ở đơn vị là chuỗi ngày không thể nào quên.

Ban ngày, máy bay địch đánh phá dữ dội.

Ban đêm, các đội viên Thanh niên xung phong lại cầm cuốc, xẻng san lấp hố bom, sửa cầu, mở đường để những đoàn xe chở lương thực, vũ khí tiếp tục lăn bánh vào chiến trường.

Có những hôm vừa lấp xong đoạn đường thì còi báo động lại vang lên.

Tất cả nhanh chóng xuống hầm.

Khi tiếng bom vừa dứt, mọi người lại chạy lên mặt đường làm việc.

Không ai nghĩ đến sự an toàn của riêng mình.

Ai cũng chỉ có một mong muốn:

"Đường phải thông, xe phải chạy."

Điều đặc biệt nhất trong cuộc đời bà là bốn lần được gặp Bác Hồ.

Trong một lần gặp gỡ lực lượng Thanh niên xung phong, Bác ân cần hỏi thăm từng người.

Bác căn dặn:

"Thanh niên xung phong phải đoàn kết, phải dũng cảm, phải hoàn thành nhiệm vụ."

Những lời nói giản dị ấy đã theo bà suốt cả cuộc đời.

Mỗi khi gặp khó khăn hay chứng kiến đồng đội hy sinh, bà lại nhớ đến lời Bác để tự nhủ mình phải mạnh mẽ hơn.

Chiến tranh kết thúc.

Bà trở về quê hương, xây dựng cuộc sống mới.

Dẫu không còn khoác màu áo Thanh niên xung phong, bà vẫn giữ tinh thần năm xưa.

Bà tích cực tham gia công tác Hội Cựu Thanh niên xung phong, chăm lo đồng đội có hoàn cảnh khó khăn, đến các trường học kể chuyện truyền thống cho thanh thiếu niên.

Trong mỗi buổi giao lưu, khi các em hỏi:

"Điều gì khiến bà nhớ nhất?"

Bà mỉm cười:

"Không phải những tấm huân chương, mà là lời Bác dặn. Chính lời dặn ấy đã giúp bà sống có ích đến tận hôm nay."

Mỗi lần kể xong câu chuyện, bà lại nâng niu tấm ảnh cũ.

Bức ảnh đã phai màu.

Nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ cống hiến và niềm tin vào lý tưởng cách mạng vẫn luôn nguyên vẹn trong trái tim người nữ Thanh niên xung phong năm nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Thị Điện - Bốn lần gặp Bác – Một đời giữ trọn lời thề | Câu chuyện thời hoa lửa