NGUYỄN THỊ ĐỔ – MỘT NGƯỜI CON, MỘT NỖI ĐAU, MỘT TẤM LÒNG VỚI NƯỚC
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Đổ quê ở Phú Hội, Nhơn Trạch. Chồng mất sớm, Mẹ một mình nuôi người con gái duy nhất Nguyễn Thị Thịnh. Năm 18 tuổi, người con gái ấy thoát ly tham gia cách mạng. Năm 1964, chị Nguyễn Thị Thịnh hy sinh khi đang làm nhiệm vụ cách mạng. Câu chuyện của hai mẹ con là một lát cắt lặng lẽ nhưng xúc động của thời hoa lửa.
Có người mẹ có nhiều người con ra trận. Cũng có người mẹ chỉ có một người con duy nhất.
Và người con duy nhất ấy cũng gửi lại cho đất nước.
Đó là câu chuyện của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Đổ.
Mẹ sinh năm 1911, quê xã Phú Hội, huyện Nhơn Trạch. Chồng mất sau khi người con gái Nguyễn Thị Thịnh ra đời. Từ đó, Mẹ ở vậy, một mình nuôi con trưởng thành.
Có thể hình dung người con gái ấy chính là niềm vui và chỗ dựa lớn nhất của Mẹ.
Nhưng Nguyễn Thị Thịnh lớn lên giữa một quê hương đang đấu tranh. Năm 18 tuổi, chị quyết định thoát ly tham gia cách mạng và sau đó làm cán bộ Nông hội huyện Nhơn Trạch. Ngày 12 tháng 12 năm 1964, chị hy sinh.
Người mẹ đã mất chồng từ sớm, giờ lại mất người con duy nhất.
Khi đọc những dòng tư liệu ấy, tôi cảm thấy lịch sử bỗng trở nên rất gần. Bởi chiến tranh không chỉ là những chiến dịch lớn. Chiến tranh còn là một căn nhà từ đó không còn tiếng bước chân của người con gái trở về.
Mẹ Nguyễn Thị Đổ mất năm 1969, khi 58 tuổi. Sau này, Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Câu chuyện của Mẹ khiến tôi hiểu rằng phía sau mỗi liệt sĩ luôn có một gia đình.
Khi một người chiến sĩ ngã xuống, Tổ quốc mất một người con nhưng có một người mẹ mất con, một người vợ mất chồng, những đứa trẻ có thể mất cha. Bởi vậy, lòng biết ơn đối với người có công không thể chỉ dành cho người trực tiếp chiến đấu mà còn phải dành cho những gia đình đã chịu đựng những khoảng trống suốt cả cuộc đời.
Là Bí thư Chi đoàn, tôi mong rằng những câu chuyện như của Mẹ Nguyễn Thị Đổ sẽ được đoàn viên, thanh thiếu nhi tiếp tục tìm hiểu và kể lại. Bởi mỗi nhân chứng, mỗi gia đình chính sách là một “trang sử sống”. Khi một thế hệ nhân chứng đi qua, nếu người trẻ không ghi lại, một phần ký ức quý giá cũng có thể mất đi.
“Câu chuyện thời hoa lửa” vì thế không đơn thuần là một cuộc thi. Đó còn là hành trình để người trẻ tìm đến thế hệ đi trước, lắng nghe, ghi nhớ và tiếp tục kể câu chuyện của họ. Đây cũng chính là tinh thần mà Đề án hướng đến khi khuyến khích đoàn viên, thanh thiếu nhi trực tiếp sưu tầm và lưu giữ ký ức lịch sử.
Mẹ Nguyễn Thị Đổ chỉ có một người con.
Người con ấy đã trao tuổi trẻ cho cách mạng.
Còn chúng ta – những người được thừa hưởng hòa bình – hãy trao cho quá khứ một lời hứa: chúng ta sẽ không quên.



