NGUYỄN THỊ ĐỘI
NGUYỄN THỊ ĐỘI (1943, Y tá tiểu đội, Đông thạnh A, hy sinh 1972)

Tôi là luôn nghe mẹ kể về bà Nguyễn Thị Đội, một nữ y tá tiểu đội gan dạ. Tôi chưa từng gặp bà vì bà hy sinh khi tôi còn chưa ra đời, nhưng những câu chuyện về bà sống động đến nỗi tôi như thấy bà hiện diện ngay trước mắt. Bà Đội sinh ra ở Đông thạnh A, từ nhỏ đã hiền lành, chăm chỉ nhưng giàu lòng dũng cảm. Khi đất nước cần, bà gia nhập lực lượng du kích với vai trò y tá, chăm sóc thương binh và hỗ trợ chiến sĩ trong các trận đánh. Mẹ tôi kể, bà thường mang theo túi thuốc, vượt qua các đường mòn hiểm trở, đi trong đêm tối hoặc mưa gió để cứu những đồng đội bị thương, chưa một lần than vãn. Trong những ngày bom đạn khốc liệt, bà vẫn bình tĩnh băng bó vết thương, động viên các chiến sĩ trẻ: “Mọi người cố lên, quê hương còn cần chúng ta.” Ngày 1972, trong một trận càn quét, bà hy sinh khi đang cứu đồng đội. Mẹ tôi vẫn hay nhắc, những nụ cười, ánh mắt kiên định và tấm lòng tận tụy của bà truyền cảm hứng cho gia đình. Tôi học từ bà bài học về lòng quả cảm, về sự hi sinh thầm lặng nhưng vô giá, và về niềm tin vào lý tưởng lớn hơn bản thân. Mỗi khi nhìn bức ảnh cũ của bà, tôi đều tưởng tượng bà đang băng qua cánh đồng hay rừng rậm, chăm lo cho đồng đội và dân làng, và từ đó tôi thấy mình phải sống có trách nhiệm, biết yêu thương và dũng cảm. Bà Đội ra đi nhưng tinh thần và hình ảnh bà vẫn sống mãi trong gia đình, trong câu chuyện mà tôi sẽ kể cho con tôi mai sau.



