Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nguyễn Thị Duệ — Khi khát vọng học vấn vượt lên mọi định kiến

Nguyễn Thị Duệ (1574-1654), quê gốc ở Hải Dương (vùng Kinh Bắc xưa), là nữ tiến sĩ/Trạng nguyên duy nhất trong lịch sử phong kiến Việt Nam, nổi tiếng với danh hiệu "Bà Chúa Sao Sa". Bà giả trai đi thi, đỗ đầu, làm quan cho nhà Mạc và sau đó là nhà Lê-Trịnh, nổi tiếng với tài văn chương, đức độ và sự nghiệp khuyến học, là biểu tượng hiếu học vượt thời đại

Bắc Ninh26/02/2026Hoàng Thu Phương (Đoàn Trường Cao đẳng Công nghệ Việt-Hàn Bắc Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một buổi sớm mùa xuân năm 1574, ở làng Kiệt Đặc (nay thuộc thành phố Chí Linh, tỉnh Hải Dương), một bé gái được sinh ra mang tên Nguyễn Thị Duệ. Ngay từ tuổi lên mười, Duệ đã bộc lộ tư chất phi thường: thông minh, nhanh nhạy với chữ nghĩa và ham học hơn người. Trong một thời đại mà phụ nữ bị cấm đoán học hành và thi cử, ước mơ được bước vào thế giới của những sĩ tử và bảng vàng dường như là điều xa xỉ.

Nhưng Duệ không chấp nhận một giới hạn đặt ra vì định kiến. Với ý chí mạnh mẽ hơn cả số phận, bà quyết định cải trang thành nam giới để được học hành chính thống và tham dự kỳ thi lớn nhất triều Mạc. Dưới tên giả Nguyễn Du, bà lặng lẽ học hành, rèn luyện bản thân như bao sĩ tử khác, ngày đêm nghiền ngẫm kinh sử và văn chương.

Năm 1594, khi cuộc thi Đình được mở, Duệ chính thức đăng ký tham dự với tư cách một sĩ tử nam. Không ai nghi ngờ gì, bởi bề ngoài thanh tú và phong thái ung dung của bà đều khiến người khác nghĩ đó là một thanh niên tài giỏi. Khi kết quả được công bố, cái tên Nguyễn Du đứng đầu bảng bỏ xa hàng trăm sĩ tử khác — qua đó đạt danh vị Trạng nguyên, học vị cao nhất trong khoa thi. Điều đó khiến tất cả sử sách sau này dùng bà làm nữ trạng nguyên duy nhất trong lịch sử khoa bảng Việt Nam.

Tin học vị của Nguyễn Du làm rúng động triều đình. Tại buổi yến tiệc mừng khoa thi, các quan và nhà vua nhận ra thái độ khác thường của vị tân khoa. Khi khám ra sự thật rằng Trạng nguyên lại là một phụ nữ, sự kinh ngạc lan rộng trong cung. Phải đối diện với định kiến phong kiến rằng phụ nữ không thể học hành và thi cử, lẽ ra Duệ phải chịu hình phạt nặng nề, nhưng thái độ của triều đình lại bất ngờ thay đổi: thay vì trừng phạt, vua Mạc và các quan nể phục tài năng xuất chúng của bà và dành cho bà sự tôn trọng đáng quý.

Bà được mời vào cung, bắt đầu phục vụ trong triều đình với vai trò giảng dạy cho cung phi và các học trò quý tộc, truyền dạy văn chương, lịch sử và đạo đức. Với tài năng phi thường, bà còn được phong là Tinh Phi — một danh hiệu vinh dự chỉ dành cho người phụ nữ xuất chúng trong hoàng tộc. Sách vở ghi lại rằng bà không chỉ giảng dạy mà còn tham gia giám khảo và đánh giá các bài thi đại khoa, hợp mưu với các học giả hàng đầu trong việc chọn lựa nhân tài cho quốc gia.

Suốt nhiều năm tháng, Nguyễn Thị Duệ kiên định đóng góp vào nền học thuật quốc gia. Bà không chỉ dừng lại ở vai trò “nữ học giả” mà còn dốc lòng ưu tiên trao cơ hội học hành cho những học trò nghèo khó, giúp họ có ruộng đất canh tác để duy trì việc học — một minh chứng sống động cho lòng vị tha và tấm lòng vì tri thức của mình.

Khi tuổi ngoài thất thập, bà chọn hồi hương về làng Kiệt Đặc, xây dựng một am tu học mang tên Đàm Hoa Am, tiếp tục giảng dạy và truyền bá tinh hoa văn hóa. Người dân trong vùng tôn thờ bà như một nhân vật mẫu mực về học vấn và đạo đức. Sau khi bà qua đời, mộ phần được xây trên đỉnh đồi Mâm Xôi cạnh núi Phượng Hoàng — nơi trở thành ngôi tháp tưởng niệm và là di tích ghi nhớ một trong những tấm gương phụ nữ kiệt xuất nhất lịch sử Việt Nam.

Câu chuyện của Nguyễn Thị Duệ — từ cô gái mang ước mơ học hành đến nữ trạng nguyên duy nhất trong lịch sử Việt Nam — không chỉ là minh chứng cho sức mạnh cá nhân vượt qua định kiến, mà còn là lời nhắc nhở cho chúng ta hôm nay về giá trị của học thuật, lòng dũng cảm và khát vọng thay đổi số phận. Chính trong thời hoa lửa của lịch sử, bà đã lấy kiến thức làm binh khí, biến ước mơ thành sự thật, và ghi tên mình vào bảng vàng khoa cử của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn