Bài viết

NGUYỄN THỊ E (DÂN ĐOÀN) – NGƯỜI NỮ Y TÁ GIỮ SỰ SỐNG GIỮA VÙNG BOM ĐẠN

Nguyễn Thị E, tức Dân Đoàn, sinh năm 1950, dân tộc Kinh, quê xã Long Mỹ, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre. Từ năm 1964, khi còn rất trẻ, bà đã tham gia dân quân, làm quân báo và cứu chữa người dân bị thương. Tháng 9-1966, bà nhập ngũ, trở thành y tá bộ đội địa phương quận Giồng Trôm. Trong những năm chiến tranh ác liệt, bà vừa cứu chữa, chăm sóc và bảo vệ hàng chục thương binh, vừa tận dụng dược liệu địa phương làm thuốc, cải thiện bữa ăn, chữa bệnh cho nhân dân và tích cực làm công tác dân vận. Ngày 20-12-1973, Nguyễn Thị E được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

An Giang25/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN DẤU ẤN: NGƯỜI NỮ Y TÁ CỦA GIỒNG TRÔM

Năm 1964, Nguyễn Thị E mới khoảng 14 tuổi.

Ở cái tuổi mà nhiều người vẫn còn được gia đình chở che, cô gái trẻ quê Long Mỹ đã tham gia dân quân tại địa phương.

Công việc ban đầu của Nguyễn Thị E không chỉ là phục vụ chiến đấu. Khi làm quân báo, bà thường xuyên đi lại giữa Giồng Trôm, Bình Đại, Châu Thành và thị xã Bến Tre để nắm tình hình.

Những chuyến đi ấy luôn tiềm ẩn nguy hiểm.

Nhưng mỗi khi máy bay, pháo binh đánh vào xóm ấp, Nguyễn Thị E lại có thêm một nhiệm vụ khác:

Cứu người.

Bà nhanh chóng tìm đến những nơi có đồng bào bị thương để cứu chữa.

Từ những công việc đầu tiên ấy, con đường của Nguyễn Thị E ngày càng gắn chặt với nhiệm vụ quân y.


BỊ BẮT, BỊ TRA TẤN – KHÔNG KHAI BÁO

Tháng 9-1966, Nguyễn Thị E nhập ngũ.

Từ cuối năm ấy đến năm 1968, bà làm y tá tại quận Giồng Trôm.

Không phải một y tá chỉ làm việc ở phía sau, Nguyễn Thị E thường xuyên đi sát các đơn vị chiến đấu.

Bất kể ngày hay đêm, hễ có thương binh được đưa về, bà lập tức cứu chữa.

Có lần trên đường đi cứu thương binh, bà rơi vào một trận phục kích và bị bắt.

Đối phương tra tấn bà rất dã man.

Mục đích là buộc người nữ y tá phải khai báo.

Nhưng Nguyễn Thị E không khai.

Cuối cùng, không khuất phục được bà, chúng phải thả bà trở về.

Và Nguyễn Thị E lại tiếp tục công việc của mình.


BA NGƯỜI CHĂM SÓC HƠN 30 THƯƠNG BINH

Từ năm 1969 đến 1973, Nguyễn Thị E phụ trách một trạm thu dung thương binh.

Nhân lực của trạm chỉ có:

1 y tá – Nguyễn Thị E.

2 hộ lý.

Chỉ ba người.

Nhưng thường xuyên phải chăm sóc trên 20 thương binh, có thời điểm:

TRÊN 30 THƯƠNG BINH

Thuốc men thiếu.

Nhân lực ít.

Chiến sự liên tục.

Nhưng thương binh vẫn phải được chăm sóc từng ngày, từng đêm.

Nguyễn Thị E gần như không tính thời gian làm việc.

Có người cần thay băng.

Có người cần thuốc.

Có người cần theo dõi vết thương.

Có người cần một bữa ăn để hồi phục sức khỏe.

Bà cùng hai hộ lý cứ thế xoay xở để duy trì hoạt động của trạm.


BOM ĐẠN ĐẾN – CÕNG THƯƠNG BINH XUỐNG HẦM

Nguy hiểm lớn nhất là khi khu vực trạm bị đánh phá.

Máy bay xuất hiện.

Pháo binh bắn tới.

Trong hoàn cảnh ấy, bản thân người y tá cũng phải tìm nơi trú ẩn.

Nhưng với Nguyễn Thị E, trước hết phải nghĩ đến những người đang nằm điều trị.

Mỗi khi bom pháo đánh vào khu vực trạm, bà nhanh chóng:

dìu người còn đi được,

cõng người không thể di chuyển,

đưa từng thương binh xuống hầm an toàn.

Có những lần đối phương tổ chức càn vào khu vực trạm.

Nguy cơ toàn bộ thương binh bị phát hiện luôn hiện hữu.

Nguyễn Thị E lại động viên hai đồng đội, tổ chức di chuyển thương binh.

Không thể bỏ lại một người.

Bằng nhiều cách, họ đã kịp thời chuyển tất cả thương binh đến nơi an toàn.


THIẾU THUỐC – TÌM DƯỢC LIỆU LÀM THUỐC

Chiến trường không phải lúc nào cũng có đủ thuốc men.

Nguyễn Thị E tìm một hướng khác.

Từ kiến thức được học và kinh nghiệm của những đồng chí đi trước, bà nghiên cứu sử dụng dược liệu sẵn có tại địa phương, pha chế một số loại thuốc đông y phục vụ thương binh, bệnh binh.

Theo tư liệu, cách làm này còn giúp:

TIẾT KIỆM HÀNG NGHÌN ĐỒNG CHO CÔNG QUỸ

Nhưng chữa bệnh bằng thuốc vẫn chưa đủ.

Người bị thương muốn hồi phục còn cần được ăn uống.

Trong những giờ hiếm hoi có thể nghỉ ngơi, Nguyễn Thị E lại:

đi bắt cá,

hái rau,

tìm thêm thực phẩm để cải thiện bữa ăn cho thương binh.

Thời gian nghỉ của người nữ y tá vì thế lại trở thành thời gian chăm sóc đồng đội theo một cách khác.


MANG THUỐC ĐẾN VỚI NGƯỜI DÂN

Không chỉ chăm sóc bộ đội, đóng quân ở đâu Nguyễn Thị E cũng tìm cách giúp đỡ nhân dân.

Người dân bị bệnh, bà chữa bệnh.

Có những người mắc bệnh hiểm nghèo nhưng đang sống ở khu vực gần vị trí đối phương kiểm soát.

Nguyễn Thị E đã nhiều lần cải trang, tìm cách vào tận nơi để chữa bệnh cho đồng bào.

Đối với bà, người cần được cứu chữa thì phải tìm cách tiếp cận.

Đó cũng là cách người nữ y tá gây dựng niềm tin trong nhân dân.


25 GIA ĐÌNH VÀ NHỮNG CUỘC VẬN ĐỘNG

Nguyễn Thị E còn tích cực tham gia công tác dân vận và địch vận.

Bà vận động nhân dân góp sức người, sức của cho cách mạng; đồng thời tiếp xúc, thuyết phục các gia đình có người đang phục vụ trong quân đội phía đối phương.

Theo tư liệu, bà đã vận động được:

25 GIA ĐÌNH BINH SĨ

kêu gọi chồng, con rời hàng ngũ đối phương, trở về gia đình làm ăn.

Như vậy, công việc của Nguyễn Thị E không chỉ giới hạn trong chiếc túi cứu thương.

Bà vừa là y tá, vừa tham gia quân báo, dân vận, địch vận, chăm sóc thương binh và giúp đỡ nhân dân.


DẤU ẤN CỦA NGƯỜI NỮ Y TÁ BẾN TRE

Những đóng góp của Nguyễn Thị E được ghi nhận bằng:

🏅 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng ba
🏅 3 lần danh hiệu Chiến sĩ thi đua
🏅 11 lần danh hiệu Dũng sĩ
🏅 26 bằng khen và giấy khen

Ngày 20 tháng 12 năm 1973, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng Nguyễn Thị E danh hiệu:

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG

DẤU ẤN CÒN LẠI

Câu chuyện của Nguyễn Thị E không được tạo nên bởi một trận đánh duy nhất.

Dấu ấn của bà nằm trong những năm tháng bền bỉ cứu người.

Là cô gái tuổi thiếu niên tham gia dân quân.

Là người quân báo nhiều lần đi vào vùng nguy hiểm.

Là nữ y tá bị bắt, bị tra tấn nhưng không khai báo.

Là người phụ trách một trạm thu dung chỉ có ba người nhưng có lúc phải chăm sóc hơn 30 thương binh.

Là người cõng thương binh xuống hầm khi bom pháo trút xuống.

Là người tranh thủ giờ nghỉ bắt cá, hái rau cho đồng đội.

Và cũng là người nhiều lần cải trang vào khu vực nguy hiểm để chữa bệnh cho nhân dân.

Nguyễn Thị E – Dân Đoàn – người nữ y tá của quê hương Giồng Trôm, lấy lòng tận tụy làm sức mạnh, lấy việc cứu chữa thương binh và giúp đỡ nhân dân làm nhiệm vụ, để giữa bom đạn chiến tranh vẫn có những bàn tay kiên trì gìn giữ sự sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn