Nguyễn Thị Gái – Cô gái bị sốt rét trên đỉnh Trường Sơn
Nguyễn Thị Gái là một trong những nữ chiến sĩ của Tiểu đoàn nữ Trưng Trắc, đơn vị gồm hơn 500 nữ thanh niên Hà Tây tình nguyện vào chiến trường năm 1971. Trên đường hành quân vào Trường Sơn, trong một đêm leo núi, khoảng 1 giờ sáng, chị lên cơn sốt rét nặng. Các đồng đội Tuyết, Thanh, Hợi, Lượng đã thay nhau khiêng chị về Trạm 5 để cứu chữa. Sau đó, Nguyễn Thị Gái được bổ sung ở lại Trạm 5 tiếp tục công tác. Câu chuyện nhỏ ấy trở thành một ký ức rất đẹp về tình đồng đội của những cô gái Trưng Trắc giữa Trường Sơn.
Năm 1971, hơn 500 nữ thanh niên Hà Tây lên đường vào Trường Sơn. Họ còn rất trẻ, phần lớn mới mười tám, đôi mươi, rời quê hương lần đầu để đến một chiến trường mà bom đạn, bệnh tật và những con đường rừng hiểm trở đang chờ phía trước. Nguyễn Thị Gái là một trong những cô gái ấy.
Sau những ngày hành quân dài, đoàn nữ chiến sĩ Trưng Trắc vượt qua sông Gianh, đi về Cự Nẫm rồi theo đường 20 Quyết Thắng tiến vào Trường Sơn. Sau sáu ngày hành quân, đơn vị đặt chân đến Trạm 5 – một điểm quan trọng trên tuyến đường vận tải chiến lược Bắc – Nam.
Nhưng hành trình vào chiến trường không chỉ thử thách con người bằng bom đạn.
Đêm ấy, khi đoàn đang hành quân lên núi, khoảng 1 giờ sáng, Nguyễn Thị Gái bất ngờ lên cơn sốt rét nặng. Giữa núi rừng Trường Sơn, một người đang sốt cao gần như không thể tự bước tiếp. Phía trước còn cả chặng đường dài, phía sau cũng không có điều kiện để dừng lại lâu.
Các đồng đội Tuyết, Thanh, Hợi và Lượng không bỏ Gái lại.
Họ thay nhau khiêng người bạn đang mê man vì sốt rét vượt qua đường núi, đưa về Trạm 5 để cứu chữa. Trong số những người trực tiếp khiêng Gái có Nguyễn Thị Lượng – người mà trước đó cũng đã cùng chị em vượt qua những chặng đường đầy bom đạn từ Quảng Bình vào Trường Sơn.
Sau khi được đưa về Trạm 5, Nguyễn Thị Gái được giữ lại để điều trị và sau đó được bổ sung luôn vào đơn vị tại đây. Một cơn sốt tưởng như chỉ là một sự cố trên đường hành quân, nhưng lại trở thành một ký ức mà nhiều năm sau chị vẫn nhớ rõ.
Điều đáng nhớ nhất trong câu chuyện của Nguyễn Thị Gái không phải là việc chị bị sốt rét.
Đó là cách những người đồng đội đối xử với nhau giữa chiến trường.
Ở Trường Sơn, mỗi người đều có nhiệm vụ riêng. Người làm giao liên, người làm quân y, hậu cần, thông tin, văn thư, bảo mật; người đào đất lấp hố bom, phá đá mở đường. Họ cùng sống trong những điều kiện thiếu thốn, thường xuyên đối mặt với bom đạn và bệnh tật. Vì thế, khi một người ngã xuống vì sốt rét hay kiệt sức, những người còn lại lại trở thành điểm tựa để người ấy có thể tiếp tục.
Câu chuyện Nguyễn Thị Gái được kể lại trong những cuộc gặp mặt của các cựu nữ chiến sĩ Trưng Trắc nhiều năm sau chiến tranh. Ký ức về đêm Trường Sơn ấy vẫn gắn với những cái tên Tuyết, Thanh, Hợi, Lượng – những người đã cùng nhau khiêng người đồng đội vượt qua núi rừng để về Trạm 5.



