Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nguyễn Thị Gia — Người mẹ kiên trung giữa lửa đạn chiến tranh

Mẹ Gia năm nay đã bước sang tuổi 90, cái tuổi khiến con người ta quên đi nhiều điều của quá khứ, sự mất mát hy sinh vẫn hằn in trên khuôn mặt nặng dấu vết thời gian của mẹ, nhưng ký ức lại trong câu chuyện của mẹ với chúng tôi. Sinh được 4 người còn trai thì 2 người con của mẹ tham gia quân ngũ.

Bắc Ninh27/02/2026Hoàng Thu Phương (Đoàn Trường Cao đẳng Công nghệ Việt-Hàn Bắc Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên mảnh đất Cao Bằng phủ đầy sương mù và hoang dã của miền biên viễn, có một người phụ nữ mang trong tim cả một trời ký ức — bà Nguyễn Thị Gia, một trong những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng được người đời trân trọng, nhắc nhớ như một bản anh hùng ca của hậu phương chiến tranh.

Bà sinh ra và lớn lên ở bản Sinh thuộc xã Dân Chủ (huyện Hòa An), nơi những con đường đất đỏ, những cây cầu tre nhỏ bắc qua dòng sông Mỏ Sắt hàng ngày chứng kiến bao bước chân binh sĩ đi về khắp các chiến trường. Ở đây, bà tìm thấy ngay từ thuở thiếu thời trong mình niềm yêu nước sâu sắc — một trái tim sẵn sàng chia sẻ nỗi đau và dấn thân vì quê hương.

Khi chiến tranh tiếp tục lan rộng trên khắp đất nước, trong gia đình bà có bốn người con trai trưởng thành. Bà đã chứng kiến hai lần tiễn con lên đường nhập ngũ — mỗi lần tiễn là một lần trái tim bà bị quặn thắt bởi nỗi lo và hy vọng. Đứa con đầu tiên, Nông Văn Thùy, sau khi tròn 20 tuổi, đã đáp lời tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc năm 1977 để phục vụ trong Tiểu đội pháo binh thuộc Quân khu II. Không lâu sau, anh hy sinh tại Ô Quy Hồ, Sa Pa (tỉnh Hoàng Liên Sơn cũ), bỏ lại mẹ và gia đình trong nỗi trống trải vô hạn. Bà và gia đình chưa bao giờ biết phần mộ của Thùy ở đâu để đến thắp hương — đó như một nỗi niềm chờ đợi vô vọng mà bà mang suốt nhiều thập kỷ.

Không chỉ một lần, mà một lần nữa, tiếng gọi bảo vệ Tổ quốc đã khiến người con thứ hai, Nông Văn Kỳ (sinh năm 1964), xung phong thực hiện nhiệm vụ trên tuyến biên giới. Khi đó, bà lại tự nhủ rằng dù lo lắng thế nào cũng phải động viên con “vững bước chiến đấu” với niềm tin rằng “ngày mai sẽ về” — một lời dặn đầy ắp tình mẹ. Nhưng như bi kịch chiến tranh, Kỳ đã vĩnh viễn không trở về, và bà lại một lần nữa ôm nỗi tiếc thương sâu sắc cho số phận con mình.

Hai lần hy sinh của các con không chỉ là mất mát riêng tư, mà còn là dấu hiệu của cả một thế hệ trẻ Việt Nam đã trao tuổi thanh xuân của mình cho sự nghiệp bảo vệ độc lập, tự do. Bà Gia lặng lẽ thắp từng nén nhang trong căn nhà nhỏ, giữ nguyên những bức hình, thư từ và kỷ vật chiến trường như một lời nhắc về cuộc đời đã cho đi quá nhiều mà không mong đòi hỏi gì.

Bước sang tuổi 90, những vết nhăn trên gương mặt bà vẫn lưu dấu thời gian đầy gian khổ, nhưng ánh mắt thì vẫn rực lên niềm tin an ủi rằng ngày nào đó sẽ tìm được phần mộ chồng và con để thắp nén hương trọn nghĩa. Câu chuyện của bà được ghi lại giữa những di tích lịch sử của Cao Bằng như một lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về tinh thần “uống nước nhớ nguồn” và lòng tri ân sâu sắc với những người đã hy sinh không tiếc đời mình vì Tổ quốc.

Sau ngày hòa bình, Đảng và Nhà nước đã phong tặng bà danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng — một trong những ghi nhận cao quý nhất dành cho các mẹ đã chịu đựng hy sinh to lớn, góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc. Bà còn được nhận sự phụng dưỡng trọn đời như một cách đoàn thể cộng đồng sẻ chia phần nào nỗi đau và mất mát.

Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Gia không chỉ là ký ức về bom đạn và mất mát, mà là bản anh hùng ca về lòng dũng cảm, đức hy sinh và tình mẫu tử thiêng liêng. Trong tâm thức những ai biết tới bà, hình ảnh người mẹ kiên trung giữa lửa đạn sẽ mãi là ngọn đuốc soi sáng thế hệ hôm nay và mai sau — lời nhắc rằng mỗi nhịp sống hòa bình hôm nay đều được đánh đổi bằng những hy sinh như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn