Cựu chiến binh

Nguyễn Thị Hằng

Câu chuyện kể về người chiến sĩ thông tin trên tuyến đường Trường Sơn cùng người đồng đội đã anh dũng hy sinh để bảo đảm mạch liên lạc trong những năm tháng chiến tranh. Hình ảnh ngọn đèn dầu giữa đại ngàn trở thành biểu tượng của ý chí, lòng dũng cảm và tinh thần cống hiến của thế hệ cha anh. Qua đó, câu chuyện gửi gắm thông điệp đến thế hệ trẻ về lòng biết ơn, trách nhiệm giữ gìn thành quả hòa bình và tiếp nối truyền thống yêu nước bằng những hành động thiết thực trong học tập, lao động và cốn

Nghệ An03/07/2026Nguyễn Thị Hằng (Đoàn viên Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bạch Ngọc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều muộn, trong căn nhà nhỏ của bác cựu chiến binh Hoàng Văn Tâm, những em học sinh chăm chú lắng nghe câu chuyện về một thời tuổi trẻ đầy bom đạn. Đôi mắt bác ánh lên niềm tự hào xen lẫn nỗi xúc động khi nhắc về những năm tháng trên tuyến đường Trường Sơn.

"Năm 1971, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bác được phân công làm chiến sĩ thông tin liên lạc. Công việc của bác là bảo đảm đường dây điện thoại luôn thông suốt để mệnh lệnh từ sở chỉ huy đến các đơn vị tiền tuyến không bị gián đoạn.

Bom đạn của địch đánh phá ngày đêm. Cứ ban ngày dây bị bom cắt đứt, ban đêm anh em lại lặng lẽ băng rừng nối lại từng đoạn dây. Có những lúc vừa nối xong thì máy bay lại đến, tất cả phải lao xuống hầm tránh bom rồi tiếp tục công việc.

Trong đơn vị có một đồng chí tên Hòa, người nhỏ bé nhưng rất gan dạ. Hòa luôn mang theo một chiếc đèn dầu nhỏ trong ba lô. Mỗi khi đêm xuống, cậu lại thắp ngọn đèn để kiểm tra từng mối nối của đường dây.

Một đêm mưa lớn, đơn vị nhận lệnh khẩn phải khôi phục đường dây trước bình minh. Giữa tiếng mưa rừng và tiếng máy bay gầm rú, Hòa cầm chiếc đèn dầu đi trước dẫn đường. Bất ngờ, một quả bom nổ gần đó. Đất đá tung mù mịt.

Khi mọi người tỉnh lại sau sức ép của vụ nổ, Hòa đã nằm bất động. Nhưng điều kỳ diệu là đoạn dây thông tin cuối cùng đã được nối xong. Tín hiệu liên lạc được khôi phục đúng lúc, giúp đơn vị phía trước kịp thời nhận lệnh cơ động, tránh được một trận càn lớn của địch.

Sau chiến tranh, bác Tâm trở lại Trường Sơn. Con đường năm xưa giờ phủ đầy màu xanh. Nơi Hòa ngã xuống, bác đặt một chiếc đèn dầu mới và lặng lẽ thắp sáng. Ánh đèn nhỏ bé giữa núi rừng khiến bác nhớ đến người đồng đội đã dành cả tuổi xuân để giữ cho mạch liên lạc của Tổ quốc không bao giờ tắt.

Bác nhìn các em học sinh và nói:

'Ngọn đèn của Hòa ngày ấy không chỉ soi đường cho đồng đội, mà còn thắp lên niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Hôm nay, các cháu không cần cầm đèn băng rừng trong bom đạn nữa. Điều các cháu cần làm là thắp sáng ước mơ, lòng yêu nước và tinh thần cống hiến bằng việc học tập tốt, sống tử tế và góp sức xây dựng quê hương.'

Ngoài sân, những hàng cây xào xạc trong gió. Các em học sinh lặng im. Trong lòng mỗi em như vừa được thắp lên một ngọn đèn – ngọn đèn của lòng biết ơn, của khát vọng sống đẹp và cống hiến cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn