Nguyễn Thị Hòa anh hùng trong kháng chiến chống mỹ
Bác Hòa sinh năm 1952, lớn lên trong một gia đình thuần nông. Năm 1970, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, cô gái mười tám tuổi khi ấy viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. “Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản: bạn bè mình đi hết, mình cũng phải đi. Đường ra mặt trận cần người mở, xe cần người dẫn, thương binh cần người tải đạn,” bác kể.
Đơn vị của bác được phân công làm nhiệm vụ san lấp hố bom, đảm bảo giao thông trên tuyến đường vận tải chiến lược nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Ban ngày máy bay địch quần thảo, ném bom dày đặc; ban đêm, các đội lại lặng lẽ ra đường, người cuốc, người xẻng, người gùi đá. Có những hôm vừa lấp xong hố bom, chưa kịp nghỉ đã nghe tiếng động cơ gầm rú trên đầu.Trong một trận bom ác liệt, tiểu đội của bác có ba người hy sinh. Khi ấy, bác mới tròn hai mươi tuổi. Nỗi đau mất đồng đội hằn sâu trong ký ức. Sau trận đó, bác được điều sang tổ tải thương, trực tiếp cáng bộ đội bị thương về trạm xá dã chiến. Những đêm rừng tối đen, chỉ có ánh đèn pin bọc vải để tránh lộ mục tiêu, các cô gái thanh niên xung phong vừa đi vừa động viên thương binh: “Ráng lên anh, sắp tới nơi rồi.”
Năm 1975, đất nước thống nhất. Bác Hòa trở về quê với thương tật 31% do mảnh bom còn sót lại trong cơ thể. Cuộc sống thời hậu chiến vô vàn khó khăn: ruộng đồng bạc màu, gia đình thiếu thốn. Nhưng người nữ thanh niên xung phong năm xưa lại bắt đầu một “mặt trận” mới – mặt trận chống đói nghèo. Bác tham gia công tác Hội Cựu thanh niên xung phong xã, vận động chị em giúp nhau phát triển kinh tế, chăm lo gia đình chính sách.
Hiện nay, bác được Nhà nước công nhận là người có công, hưởng chế độ theo quy định. Trong căn nhà treo trang trọng tấm bằng khen của Ủy ban nhân dân tỉnh và Huân chương Kháng chiến, bác bảo: “Phần thưởng lớn nhất không phải bằng khen, mà là mình đã sống trọn với tuổi trẻ.”
Câu chuyện của bác Nguyễn Thị Hòa chỉ là một trong hàng vạn câu chuyện của những cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong đã đi qua chiến tranh. Họ không chỉ góp phần làm nên con đường huyền thoại Trường Sơn, mà còn góp phần làm nên hòa bình hôm nay.
Giữa nhịp sống hiện đại, khi những con đường bê tông đã thay cho lối mòn năm xưa, ký ức về một thời bom đạn vẫn được những người như bác Hòa gìn giữ – như một ngọn lửa âm ỉ, nhắc thế hệ sau biết trân trọng quá khứ và sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.


