Nguyễn Thị Hoa-Anh hùng trong kháng chiến chống Mỹ
Bà Nguyễn Thị Hoa, sinh năm 1952 tại huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh, là một trong hàng vạn thanh niên xung phong đã sống và chiến đấu trên tuyến lửa Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, bà tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong Việt Nam, lên đường vào tuyến đường mòn Hồ Chí Minh.
Những năm tháng nơi tuyến lửa
Thời điểm đó, chiến trường miền Trung và tuyến vận tải chiến lược Đường Trường Sơn là trọng điểm đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Nhiệm vụ của đơn vị bà Hoa là san lấp hố bom, đảm bảo giao thông thông suốt cho xe vận tải chở lương thực, vũ khí chi viện cho chiến trường miền Nam.
“Ban ngày máy bay quần thảo, ban đêm chúng tôi ra đường làm việc,” bà Hoa nhớ lại. Có những hôm vừa lấp xong hố bom, máy bay lại quay lại ném tiếp. Đất đá còn nóng, khói bụi mù mịt, vậy mà những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi vẫn kiên cường bám trụ.
Năm 1972, trong một trận bom tại ngầm Ta Lê (Quảng Bình), đơn vị bà bị thương vong nhiều người. Bà Hoa bị sức ép bom, ngất lịm tại chỗ, sau đó được đồng đội cõng về trạm quân y. Sau đợt điều trị ngắn ngày, bà lại xin trở về đơn vị, tiếp tục làm nhiệm vụ. “Còn đường là còn người, còn người là còn xe ra tiền tuyến,” bà kể, ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định như thuở nào.
Ngày hòa bình và những vết thương còn lại
Sau năm 1975, đất nước thống nhất, bà Hoa trở về quê hương với thương tật hạng 3/4 do ảnh hưởng sức ép bom và bệnh sốt rét rừng mãn tính. Cuộc sống thời hậu chiến vô vàn khó khăn. Ruộng đồng cằn cỗi, kinh tế gia đình thiếu thốn, nhưng bà không nản lòng.
Năm 1985, bà tham gia Hội Cựu Thanh niên xung phong Việt Nam tại địa phương, tích cực vận động, kết nối các đồng đội cũ để hỗ trợ nhau trong cuộc sống. Bà còn tham gia kể chuyện truyền thống tại các trường học, giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về một thời bom đạn.
Người giữ ký ức và truyền lửa
Trong căn nhà nhỏ treo đầy bằng khen, huân chương, có tấm giấy chứng nhận ghi nhận bà là người có công với cách mạng. Nhưng với bà Hoa, phần thưởng lớn nhất không phải là những tấm bằng ấy, mà là được sống đến ngày đất nước hòa bình, con cháu được học hành đầy đủ.
Mỗi dịp 27/7 – Ngày Thương binh Liệt sĩ, bà lại cùng các cựu chiến binh trong xã thắp hương tại nghĩa trang liệt sĩ. Những đồng đội năm xưa, nhiều người đã nằm lại Trường Sơn. “Chúng tôi chỉ sống thay phần của họ,” bà nói giản dị.
Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Hoa không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà là hình ảnh tiêu biểu của lớp người thanh niên xung phong, cựu chiến binh đã dành cả tuổi trẻ cho Tổ quốc. Họ đã sống một thời khói lửa, chịu đựng gian khổ, hy sinh thầm lặng để hôm nay đất nước được thanh bình.
Giữa cuộc sống hiện đại, hình ảnh những người như bà vẫn nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình, về lòng biết ơn và trách nhiệm tiếp nối truyền thống mà thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng máu và tuổi xuân.



