NGUYỄN THỊ HỒNG HẠNH - NGƯỜI PHỤ NỮ ĐI TỪ LỚP HỌC ĐẾN CHIẾN TRƯỜNG QUẢNG ĐÀ
Cô Nguyễn Thị Hồng Hạnh sinh ngày 27 tháng 1 năm 1951, quê tại xã Điện Thọ, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam – mảnh đất trung dũng, kiên cường, nơi bao thế hệ con người lớn lên trong khói lửa chiến tranh nhưng chưa từng khuất phục. Cuộc đời cô gắn liền với sự nghiệp giáo dục, y tế và những năm tháng cống hiến thầm lặng cho cách mạng trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Tháng 01 năm 1966, khi tuổi đời còn rất trẻ, cô Nguyễn Thị Hồng Hạnh đã bắt đầu dạy học tại chính quê hương mình, tham gia công tác xóa nạn mù chữ cho nhân dân địa phương. Trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, lớp học đơn sơ giữa làng quê Quảng Nam không chỉ là nơi gieo con chữ, mà còn là nơi thắp lên niềm tin, hun đúc ý chí cho người dân trong vùng bom đạn.
Đến tháng 6 năm 1966, trước yêu cầu của cách mạng và theo tiếng gọi của Tổ quốc, cô quyết định thoát ly gia đình, gia nhập Tổng đội Thanh niên xung phong, đơn vị K225 Võ Như Hưng – Quảng Đà. Trước ngày lên đường, mẹ cô đã trao cho cô chiếc bi đông – một vật dụng nhỏ bé nhưng chứa đựng tình mẫu tử sâu nặng và niềm tin gửi gắm của người mẹ vào con gái nơi chiến trường.
Đơn vị của cô đóng quân tại núi vùng B, huyện Đại Lộc, làm nhiệm vụ vận chuyển gạo, vũ khí ra chiến trường. Đây là công việc vô cùng gian khổ và nguy hiểm, đòi hỏi sự bền bỉ, gan dạ và tinh thần sẵn sàng hy sinh của những thanh niên xung phong nơi tuyến lửa Quảng Đà. Trong những năm tháng ấy, từ sự giúp đỡ của các anh bộ đội, cô được tặng tấm vải dù của pháo sáng, cô đã tự tay may lại để làm bọc võng. Đồng thời, cô còn mua thêm một tấm vải, nhờ thợ may may thành chiếc võng cho mình. Những vật dụng giản dị ấy đã theo cô trong suốt những đêm rừng núi Đại Lộc, trở thành chứng nhân cho cuộc sống chiến đấu thiếu thốn nhưng đầy tình đồng chí, đồng đội.
Năm 1967, Tổng đội cử cô đi học dược tá, sau đó cô trở về công tác tại xưởng dược Quảng Đà, trực tiếp tham gia công tác chăm sóc, cứu chữa thương bệnh binh trong điều kiện chiến tranh khốc liệt. Năm 1968, cô tiếp tục được cử đi học dược tá đợt 2, không ngừng nâng cao kiến thức chuyên môn để phục vụ tốt hơn cho nhiệm vụ cách mạng.
Tháng 01 năm 1971, cô theo học dược sĩ trung cấp tại Trường Y tế Khu V, và đến cuối tháng 6 năm 1972, cô hoàn thành khóa học, trở về công tác tại Phòng Y tế Điện Bàn. Giữa những năm tháng chiến tranh chưa kết thúc, sự có mặt của những cán bộ y tế như cô là chỗ dựa quý báu cho nhân dân và lực lượng cách mạng tại địa phương.
Sau ngày đất nước được giải phóng, cô tiếp tục công tác trong ngành y, làm việc tại Bệnh viện Đại Lộc. Với tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy của người cán bộ y tế trưởng thành từ kháng chiến, cô gắn bó với bệnh viện cho đến năm 1989, khi chính thức nghỉ hưu, khép lại một chặng đường dài cống hiến cho quê hương, đất nước.
Cuộc đời cô Nguyễn Thị Hồng Hạnh là hình ảnh tiêu biểu của người phụ nữ Quảng Nam trong kháng chiến: từ lớp học xóa mù chữ đến núi rừng Đại Lộc, từ thanh niên xung phong đến cán bộ y tế. Không ồn ào, không phô trương, nhưng từng dấu chân của cô đã in đậm trên những chặng đường gian khổ của cách mạng, góp phần làm nên sức mạnh bền bỉ của hậu phương và tiền tuyến Quảng Đà năm xưa.



