Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nguyễn Thị Hồng Sen – Ký ức không phai của một thời hoa lửa

Quảng Ninh14/01/2026Chi đoàn khu phố bấc (Đoàn phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người không mang hào quang của những trận đánh vang dội, không được gọi bằng danh xưng anh hùng, nhưng cuộc đời họ lại là một bản anh hùng ca lặng lẽ, thấm đẫm máu, nước mắt và niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình. Bà Nguyễn Thị Hồng Sen là một con người như thế – một nhân chứng sống của những năm tháng chiến tranh khốc liệt, một bông hoa lửa nở giữa bom đạn.

Bà Hồng Sen sinh ra tại mảnh đất Quảng Trị – nơi từng được gọi là “tuyến lửa” của Tổ quốc. Năm bà mới bảy tuổi, theo cha vào miền Nam, cuộc đời non trẻ đã sớm gắn với những chuyến đi dằng dặc, với khói lửa và chia ly. Khi nhiều đứa trẻ cùng trang lứa còn vô tư đến trường, thì đến năm mười ba tuổi, bà đã theo chân người lớn vào rừng, chính thức tham gia kháng chiến. Tuổi thơ của bà không có búp bê, không có sân chơi, mà chỉ có rừng sâu, hầm trú ẩn và tiếng bom gầm xé nát núi rừng.

Những năm tháng sống và chiến đấu tại Long Đất, Minh Đạm là quãng đời mà bà không bao giờ quên. Đó là nơi ngày và đêm hòa vào nhau trong tiếng đại bác, nơi từng tấc đất, từng tán cây đều in dấu máu của quân và dân ta. Bà đã tận mắt chứng kiến cảnh địch điên cuồng bắn phá, bom nổ rung chuyển núi rừng, cây cối gãy đổ, đất đá tung lên mù mịt. Trong hoàn cảnh ấy, con người chỉ có thể tồn tại bằng ý chí và niềm tin: tin vào cách mạng, tin vào ngày mai đất nước sẽ sạch bóng quân thù.

Nhưng nỗi đau lớn nhất, vết thương sâu nhất trong trái tim bà Hồng Sen, chính là năm 1969 – năm mà người cha thân yêu của bà hy sinh tại Xuyên Mộc. Tin dữ đến giữa những ngày chiến tranh ác liệt như một nhát dao cứa vào lòng người con gái trẻ. Bà khao khát được đến nhìn cha lần cuối, được gọi một tiếng “ba” trong giây phút chia xa, nhưng điều đó là không thể. Con đường từ Bà Rịa đến Xuyên Mộc lúc ấy không chỉ là vài chục cây số, mà là cả một chiến trường đầy bom đạn. Muốn đi phải có giao liên dẫn đường, nhưng địch bắn phá ngày đêm, đường sá bị chia cắt, sự sống mong manh như sợi chỉ.

Ngày hôm nay, khi hòa bình đã về, chỉ cần ngồi trên xe vài chục phút là có thể đến nơi, nhưng với bà Sen, quãng đường năm xưa ấy mãi mãi là khoảng cách không thể vượt qua. Mỗi lần nhắc lại, giọng bà nghẹn lại, đôi mắt đỏ hoe, ký ức đau thương tưởng như đã ngủ yên lại trỗi dậy, nhói buốt trong tim.

Chiến tranh đã cướp đi người cha, cướp đi tuổi thơ, nhưng không thể cướp đi ở bà Hồng Sen tinh thần lạc quan và tình yêu cuộc sống. Giữa chiến trường ác liệt, bà và những người đồng đội trẻ tuổi vẫn cất lên tiếng hát, những điệu múa giữa rừng sâu, giữa hầm trú ẩn. Lời ca khi ấy không chỉ để giải trí, mà là vũ khí tinh thần, là cách để xua tan sợ hãi, để nhắc nhau rằng: còn sống là còn chiến đấu, còn hát là còn hy vọng.

Nhiều năm trôi qua, chiến tranh lùi xa vào dĩ vãng. Bà Hồng Sen nay đã 77 tuổi, đã có cháu nội, cháu ngoại, mái tóc bạc phơ theo năm tháng. Đôi chân từng uyển chuyển trong những điệu múa năm xưa giờ đã đau yếu, không còn có thể bước nhịp theo tiếng nhạc. Nhưng ký ức về một thời hoa lửa thì vẫn vẹn nguyên, sống động trong từng câu chuyện bà kể. Mỗi lần gặp lại những người bạn chiến đấu năm xưa, dù chỉ ít ỏi, bà vẫn xúc động như được sống lại tuổi trẻ của mình – tuổi trẻ đã gửi trọn cho Tổ quốc.

Cuộc đời bà Nguyễn Thị Hồng Sen là minh chứng cho một thế hệ đã lớn lên trong chiến tranh, hy sinh thầm lặng để đổi lấy hòa bình hôm nay. Bà không cần huân chương trên ngực áo để được tôn vinh, bởi chính ký ức, nỗi đau, sự kiên cường và niềm tự hào của bà đã là tấm huân chương cao quý nhất.

Câu chuyện của bà nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng: hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu xương, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao con người bình dị. Giữ gìn hòa bình, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với đất nước chính là cách đẹp nhất để tri ân những bông hoa lửa như bà Nguyễn Thị Hồng Sen – những con người đã thắp sáng niềm tin giữa những năm tháng đạn bom khốc liệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn