Nguyễn Thị Hồng Thắm
KHI BÓNG TỐI LÀ ĐỒNG MINH
"Khoảng 5 giờ chiều nơi nào có tiếng súng, đến 8 - 9 giờ tối chúng tôi bắt đầu rải truyền đơn..."
Mỗi buổi chiều, tiếng súng vang lên như một tín hiệu quen thuộc. Đợi màn đêm buông xuống, những người trong Tổ 33 lặng lẽ len qua từng con đường, tránh từng toán lính gác. Họ hiểu rằng chỉ cần một ánh đèn pin lia đúng chỗ, hay một tiếng chó sủa bất thường cũng đủ khiến cả tổ không còn cơ hội trở về. Nhưng vì khát vọng độc lập, họ vẫn bước tiếp, mang theo những tờ truyền đơn nhỏ bé nhưng đầy sức mạnh.
Thông điệp: Trong chiến tranh, bóng tối không chỉ che giấu con người mà còn che chở cho niềm tin của cả một dân tộc.



