Bài viết

NGUYỄN THỊ HUẤN – NGƯỜI CÕNG GẦN 20 TẤN HÀNG, VŨ KHÍ XUYÊN ĐÈO NÚI TRƯỜNG SƠN

Quảng Trị17/07/2026Ban Biên tập tổng hợp6 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN THỊ HUẤN – NGƯỜI CÕNG GẦN 20 TẤN HÀNG, VŨ KHÍ XUYÊN ĐÈO NÚI TRƯỜNG SƠN

Bà Nguyễn Thị Huấn sinh năm 1948 tại làng Đông Hòa, xã Điện Thọ, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam — vùng đất giàu truyền thống yêu nước nhưng cũng chịu nhiều đau thương do bom đạn kẻ thù tàn phá.

Lớn lên giữa giai đoạn chiến tranh diễn ra khốc liệt nhất, tận mắt chứng kiến cảnh xóm làng bị dày xéo, lòng căm thù giặc sâu sắc đã thôi thúc người con gái đất Quảng lên đường. Năm 1966, khi vừa tròn 18 tuổi, chị quyết định thoát ly gia đình, chính thức gia nhập vào lực lượng thanh niên xung phong Quảng Đà, đem tuổi thanh xuân dâng hiến cho sự nghiệp giải phóng quê hương.Thế nhưng, thử thách đầu tiên đến với người chiến sĩ trẻ không phải là bom đạn mà lại là căn bệnh sốt rét rừng ngã nước ác tính. Chỉ sau vài tháng công tác, chị bị một cơn sốt rét quật ngã, phải nằm viện điều trị ròng rã suốt 3 tháng trời. Trận ốm "thập tử nhất sinh" ấy đã tàn phá cơ thể chị nặng nề: mái tóc trên đầu rụng gần hết, thân hình gầy rộc chỉ còn da bọc xương. Nhưng với một ý chí thép, ngay khi vừa dứt cơn sốt, đôi chân còn run rẩy ấy đã lập tức quay trở lại bám trụ nhiệm vụ. Không đầu hàng trước sự suy kiệt của thể xác, chị Huấn bắt đầu tập luyện vác nặng từ những chuyến cõng 30kg. Bằng nghị lực phi thường, chị dần nâng trọng lượng lên 50kg, 70kg, 90kg và cuối cùng là những chuyến hàng nặng hơn 100kg — một con số vượt xa cả trọng lượng cơ thể của chính mình.Mùa xuân năm 1968, ghi nhận sự nỗ lực và tinh thần trách nhiệm cao cả, Nguyễn Thị Huấn vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam. Khi Tiểu đoàn vận tải nữ 232 (thuộc Trung đoàn 230, Cục Hậu cần Quân khu 5) được thành lập — tiểu đoàn của những "cô gái dũng sĩ" chuyên lo tuyến lửa — chị được bổ nhiệm giữ chức vụ Chính trị viên phó, kiêm Bí thư Chi đoàn Đại đội 2. Ở cương vị mới, chị không chỉ là người lãnh đạo tinh thần mà luôn là người tiên phong trong mọi phần việc gian khổ nhất.Kỳ tích đỉnh cao đầu tiên khắc tên Nguyễn Thị Huấn diễn ra vào năm 1970, nhằm chuẩn bị vũ khí cho trận đánh hiệp đồng chiến dịch vào sân bay Chu Lai. Chị đã dũng cảm nhận một nhiệm vụ tưởng chừng bất khả thi: gùi trên lưng 2 quả đạn ĐKB, 1 đầu đạn nặng 25kg và 2 ngòi đạn 5kg. Tổng trọng lượng của chuyến hàng lên tới xấp xỉ 120kg. Với khối sắt thép khổng lồ đè nặng lên đôi vai, người con gái ấy đã kiên cường băng đèo, vượt dốc, đi bộ hành quân suốt 10 ngày đêm dòng dã giữa rừng sâu để đưa vũ khí về đích an toàn, kịp thời cho pháo binh trút lửa xuống đầu thù. Chiến công hiển hách này đã mang về cho chị tấm Huân chương Chiến công Giải phóng hạng nhất.Không dừng lại ở đó, đầu năm 1972, Tiểu đoàn 232 nhận nhiệm vụ vận chuyển một khối lượng lớn vũ khí hạng nặng, trong đó có một khẩu súng cối 120mm. Bộ phận đế cối vô cùng nặng và cồng kềnh, nếu gùi cá nhân thì quá sức, còn nếu khiêng hai người dọc các lối mòn leo dốc cao thì vừa chậm vừa nguy hiểm, không bảo đảm an toàn. Giữa lúc Ban chỉ huy tiểu đoàn đang họp bàn căng thẳng chưa tìm ra lối thoát, Nguyễn Thị Huấn đã đứng lên xung phong nhận trọng trách. Suốt đêm hôm đó chị thức trắng, một mình lụi hụi tìm mọi cách buộc dây, ghè vai gùi thử. Đến tờ mờ sáng, bằng sự thông minh và sáng tạo, chị đã tìm ra giải pháp chèn thêm các thanh gỗ vào đế cối để phân bổ lực bám vào lưng.Ngay ngày hôm sau, dưới sự kinh ngạc của đồng đội, chị đã một mình gùi chiếc đế cối nặng trĩu ấy vượt qua khe Chín Khúc hiểm trở, leo qua ngọn đồi Thanh Sơn dựng đứng để giao hàng đúng giờ hẹn. Trong một lần khác, khi cõng chiếc nòng pháo ĐKZ75 dài ngoằng trên vai, chị vừa đi vừa phải một tay cầm r.ự.a phát dây leo chằng chịt trên đầu, không may vấp ngã khiến cả người lẫn nòng pháo lăn mấy vòng xuống dốc sâu.Gian khổ không thể cân đo đong đếm, biết bao lần dưới cơn mưa rừng tầm tã, gùi gạo nặng trĩu trên vai mà bụng đói lả, chỉ biết hái rau rừng, bẻ măng, ăn khoai sắn qua bữa, nhưng chị vẫn luôn nở nụ cười, lớn tiếng động viên chị em trong đại đội quyết tâm giữ vững dòng chảy mạch máu hậu cần cho tiền tuyến.Thống kê lại những năm tháng ở chiến trường Trường Sơn, trung bình mỗi năm, một mình chị Huấn đã mang vác vận chuyển tới 19 tấn hàng hóa, vũ khí — một con số đưa chị trở thành "kiện tướng gùi thồ" huyền thoại của Quân khu 5. Với những thành tích đặc biệt xuất sắc, liên tục trong 5 năm liền (1967 - 1972), chị đạt danh hiệu Chiến sĩ thi đua từ cấp Trung đoàn đến Cục Hậu cần và vinh dự là đại biểu tham dự Đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua toàn miền Nam.Để ghi nhận trọn vẹn những cống hiến phi thường ấy, năm 2010, Đảng và Nhà nước đã trang trọng tuyên dương phong tặng bà Nguyễn Thị Huấn danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.Từ một cô gái nhỏ bé mang trong mình dư chứng của những trận sốt rét rừng, Anh hùng Nguyễn Thị Huấn đã tự rèn luyện mình trở thành một "bức tường đồng" vững chắc trên tuyến đường vận tải chiến lược. Cuộc đời bà là bài ca tuyệt đẹp về lòng quả cảm, sự tận tụy và sức mạnh tiềm ẩn phi thường của người phụ nữ Việt Nam trong khói lửa chiến tranh. Đôi vai của bà tuy gầy nhưng đã gánh vác cả một phần giang sơn xã tắc, góp phần làm nên những chiến thắng oanh liệt trên mảnh đất Quảng Nam trung dũng, để lại một tấm gương sáng ngời cho hậu thế noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn