Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Thị Huấn – Người nữ thanh niên xung phong giữa túi bom Đèo Đá Đẽo

Đà Nẵng22/08/2026Chi đoàn trường THCS Hùng Vương ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Huấn – Người nữ thanh niên xung phong giữa túi bom Đèo Đá Đẽo

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, Đường Trường Sơn là tuyến vận tải chiến lược nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam.

Để những đoàn xe có thể đưa vũ khí, lương thực và trang thiết bị vào chiến trường, hàng vạn thanh niên xung phong đã phải bám trụ tại những cung đường bị máy bay Mỹ đánh phá dữ dội.

Trong số đó có Nguyễn Thị Huấn, nữ thanh niên xung phong thuộc Binh đoàn Trường Sơn, Binh đoàn 559.

Nơi bà làm nhiệm vụ là Đèo Đá Đẽo, Quảng Bình, một trong những khu vực thường xuyên chịu bom đạn ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn.

Ban ngày, những đoàn máy bay có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Bom trút xuống mặt đường.

Những hố bom lớn liên tiếp xuất hiện.

Đường vừa được san lấp lại có thể bị đánh phá.

Nhưng những người thanh niên xung phong không được phép bỏ tuyến.

Bởi phía sau họ là những đoàn xe đang chờ vượt qua.

Mỗi khi bom ngừng, công việc lại bắt đầu.

Nguyễn Thị Huấn cùng đồng đội nhanh chóng tiến ra mặt đường.

Người tìm và xử lý bom.

Người san đất.

Người lấp hố.

Người sửa đường.

Tất cả phối hợp với nhau để khôi phục tuyến giao thông trong thời gian ngắn nhất.

Đặc biệt nguy hiểm là những quả bom nổ chậm.

Chúng có thể nằm dưới lòng đất hoặc bên cạnh mặt đường và phát nổ bất ngờ.

Vì vậy, công việc rà phá bom đòi hỏi sự bình tĩnh và hết sức cẩn thận.

Những người thanh niên xung phong có thể phải làm việc trong bóng tối.

Có những đêm gần như thức trắng.

Tiếng máy bay và tiếng bom liên tục vang lên.

Ánh sáng từ những vụ nổ chiếu sáng cả khu vực.

Nhưng khi tuyến đường bị đánh trúng, họ lại lao ra.

Không có nhiều thời gian để nghỉ ngơi.

Bởi nếu đường không được thông, đoàn xe không thể tiếp tục hành quân.

Nguyễn Thị Huấn và đồng đội cứ như vậy bám trụ tại Đèo Đá Đẽo.

Một đêm.

Rồi nhiều đêm.

Hàng trăm đêm nối tiếp nhau.

Mỗi lần đường bị phá, họ lại sửa.

Mỗi lần bom xuất hiện, họ lại tìm cách xử lý.

Mục tiêu duy nhất là giữ cho mạch giao thông Trường Sơn không bị đứt.

Có những lúc đoàn xe xuất hiện sau khi mặt đường vừa được san lấp.

Những chiếc xe chở vũ khí, lương thực và hàng hóa nhanh chóng vượt qua.

Những người thanh niên xung phong đứng bên đường nhìn theo.

Họ biết rằng công việc của mình đã giúp đoàn xe tiếp tục hành trình về phía Nam.

Nhưng ngay sau đó, máy bay có thể lại quay trở lại.

Và họ lại phải bắt đầu từ đầu.

Đối với Nguyễn Thị Huấn, những năm tháng ở Đèo Đá Đẽo là quãng thời gian không thể quên.

Đó là những ngày sống giữa bom đạn, thiếu thốn và hiểm nguy.

Nhưng cũng là những ngày bà cùng đồng đội thể hiện sức trẻ và ý chí phi thường.

Bài học

Câu chuyện về Nguyễn Thị Huấn cho thấy phía sau những đoàn xe Trường Sơn là sự hy sinh thầm lặng của hàng vạn thanh niên xung phong.

Họ không trực tiếp lái xe vào chiến trường, nhưng chính họ đã giữ đường, phá bom, lấp hố và bảo đảm tuyến vận tải không bị gián đoạn.

Câu chuyện nhắc thế hệ trẻ hôm nay về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm, sức trẻ và ý chí vượt qua khó khăn.

Những con đường Trường Sơn năm xưa được nối dài không chỉ bằng đất đá, mà còn bằng mồ hôi, tuổi trẻ và sự hy sinh của những con người bình dị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn