NGUYỄN THỊ HUẤN – NGƯỜI PHỤ NỮ MỖI NĂM GÙI GẦN 20 TẤN HÀNG, V.Ũ K.H.Í QUA NÚI RỪNG QUẢNG ĐÀ
NGUYỄN THỊ HUẤN – NGƯỜI PHỤ NỮ MỖI NĂM GÙI GẦN 20 TẤN HÀNG, V.Ũ K.H.Í QUA NÚI RỪNG QUẢNG ĐÀ 
Cao chỉ khoảng 1 mét 55, vóc người nhỏ nhắn, từng bị sốt rét ác tính quật đến mức tóc rụng gần hết, thân thể gầy rộc chỉ còn da bọc x.ư.ơ.n.g, vậy mà người phụ nữ ấy từng cõng trên lưng khối hàng nặng xấp xỉ 120kg, băng đèo, vượt dốc suốt 10 ngày để đưa đ.ạ.n ra chiến trường. Bà là Nguyễn Thị Huấn, người nữ chiến sĩ vận tải từng được nhắc đến với hình ảnh đầy khâm phục: “Vai trăm cân, chân vạn dặm.”Nguyễn Thị Huấn sinh năm 1948 tại làng Đông Hòa, xã Điện Thọ, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Bà lớn lên trong những năm chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt trên quê hương. Năm 1966, khi mới khoảng 18 tuổi, chứng kiến cảnh chiến tranh và những mất mát của người dân, Nguyễn Thị Huấn quyết định thoát ly gia đình, gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong Quảng Đà.Nhưng chỉ vài tháng sau ngày vào lực lượng, bà mắc sốt rét á.c tính. Cơn bệnh nặng khiến Nguyễn Thị Huấn phải nằm viện suốt ba tháng. Tóc trên đầu rụng gần hết, cơ thể gầy rộc, sức khỏe suy kiệt. Đó là một trận ốm thập tử nhất sinh, tưởng như có thể khiến người con gái trẻ phải rời khỏi chiến trường. Thế nhưng vừa hồi phục, bà lại trở về đơn vị và tiếp tục nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng.Những chuyến gùi đầu tiên, Nguyễn Thị Huấn chỉ mang được khoảng 30kg. Sau đó là 50kg, rồi 70kg, 90kg và cuối cùng có những chuyến vượt quá 100kg. Điều khó tin là bà chỉ cao khoảng 1 mét 55, vóc dáng nhỏ nhắn, nhưng có thời điểm khối lượng hàng trên lưng lại nặng hơn gấp đôi trọng lượng cơ thể mình.Mùa xuân năm 1968, Nguyễn Thị Huấn được kết nạp vào Đảng. Khi Tiểu đoàn vận tải nữ 232 thuộc Trung đoàn 230, Cục Hậu cần Quân khu 5 được thành lập, bà được giao nhiệm vụ Chính trị viên phó, kiêm Bí thư Chi đoàn Đại đội 2. Đây là một đơn vị đặc biệt với phần lớn chiến sĩ là nữ. Họ không phải lúc nào cũng trực tiếp cầm súng xung phong vào trận địa, nhưng trên đôi vai của những cô gái trẻ ấy là gạo, thuốc men, s.ú.n.g đ.ạ.n và nhiều loại v.ũ k.h.í nặng được đưa đến các đơn vị chiến đấu giữa núi rừng.Năm 1970, để phục vụ trận đánh sân bay Chu Lai, Nguyễn Thị Huấn nhận một nhiệm vụ đặc biệt. Bà cõng hai quả đạn ĐKB cùng các bộ phận đi kèm, tổng trọng lượng xấp xỉ 120kg. Khi ấy, bà còn đang lên cơn sốt, nhưng vẫn cắn răng lên đường. Suốt 10 ngày hành quân bộ, Nguyễn Thị Huấn mang khối hàng nặng hơn rất nhiều so với chính cơ thể mình, băng qua những con dốc và đường rừng để đưa đạn đến nơi phục vụ chiến đấu. Sau đợt vận chuyển này, bà được tặng Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhất.Đầu năm 1972, đơn vị tiếp tục nhận nhiệm vụ vận chuyển nhiều loại vũ khí vào chiến trường, trong đó có một khẩu s.ú.n.g cối 120mm. Riêng phần đế cối đã trở thành một bài toán khó. Nó vừa nặng, vừa cồng kềnh, một người rất khó gùi, nhưng nếu hai người khiêng qua những con dốc cao thì lại không bảo đảm an toàn. Ban chỉ huy tiểu đoàn nhiều lần bàn bạc nhưng vẫn chưa tìm được cách vận chuyển phù hợp.Nguyễn Thị Huấn xung phong nhận nhiệm vụ. Đêm hôm ấy, bà gần như thức trắng, hết buộc dây rồi gùi thử, tháo ra và tìm một cách khác. Đến gần sáng, bà nghĩ ra cách chèn thêm gỗ vào phần đế cối để có thể cố định và đưa lên lưng. Ngày hôm sau, Nguyễn Thị Huấn gùi đế cối vượt qua khe Chín Khúc, leo qua đồi Thanh Sơn và đưa khối sắt nặng nề đến điểm giao hàng đúng thời gian quy định.Lần khác, bà nhận cõng một nòng ĐKZ 75 rất dài. Đường rừng đầy dây leo nên Nguyễn Thị Huấn vừa đi, vừa phải cầm rựa phát những đoạn dây chắn phía trước. Trong một lần sơ ý vấp ngã, cả người bà cùng khối hàng trên lưng lăn xuống dốc. Nhưng sau cú ngã ấy, bà lại đứng dậy, kiểm tra v.ũ k.h.í, buộc lại dây gùi rồi tiếp tục lên đường.Những chuyến vận tải gian khổ như thế không chỉ diễn ra một vài lần. Có những ngày mưa rừng trút xuống, quần áo ướt sũng, gùi gạo vẫn nặng trên vai nhưng bụng người vận tải lại đói lả. Rau rừng, khoai, sắn, có gì ăn nấy. Trong hoàn cảnh thiếu thốn ấy, Nguyễn Thị Huấn vẫn luôn động viên chị em cố gắng đưa hàng về đích an toàn, bởi họ hiểu rằng ở phía trước, bộ đội đang chờ. Một chuyến hàng đến chậm có thể ảnh hưởng đến cả một trận đánh.Theo tư liệu về Nguyễn Thị Huấn, trung bình mỗi năm bà vận chuyển khoảng 19 đến 20 tấn hàng. Đó không phải tổng số hàng trong suốt những năm chiến tranh, mà là khối lượng trung bình của mỗi năm. Từ năm 1967 đến năm 1972, suốt 5 năm liên tục, bà đạt danh hiệu Chiến sĩ thi đua từ cấp trung đoàn đến Cục Hậu cần và được dự Đại hội Anh hùng, Chiến sĩ thi đua toàn miền Nam.Nhìn lại cuộc đời Nguyễn Thị Huấn, có lẽ điều khiến nhiều người khó tin nhất là những chiến công ấy được làm nên bởi một người phụ nữ chỉ cao khoảng 1 mét 55. Một cô gái từng bị sốt rét quật đến mức tóc rụng gần hết, cơ thể chỉ còn da bọc xương. Từ những chuyến gùi 30kg, bà dần nâng lên 50kg, 70kg, 90kg và rồi có lúc mang trên lưng khối hàng vượt quá 100kg.Ngày 28 tháng 5 năm 2010, theo Quyết định số 738/QĐ-CTN, Nguyễn Thị Huấn được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Cùng được phong tặng trong đợt này còn có bà Phạm Thị Thao, nguyên Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn nữ Thanh niên xung phong 232.Hơn bốn mươi năm sau chiến tranh, những con số về Nguyễn Thị Huấn vẫn khiến người ta phải kinh ngạc. Xấp xỉ 120kg trong một chuyến gùi đặc biệt, 10 ngày băng đèo vượt dốc và trung bình gần 20 tấn hàng mỗi năm. Nhưng phía sau những con số ấy là đôi vai của một người phụ nữ, là những cơn sốt giữa rừng, những ngày bụng đói lả vẫn phải bước tiếp và cả những lần ngã xuống dốc rồi tự mình đứng dậy.Nguyễn Thị Huấn không chỉ gùi hàng. Trên đôi vai nhỏ bé của bà từng là súng, là đạn, là lương thực và những thứ mà các đơn vị chiến đấu ở phía trước đang từng giờ chờ đợi.Bởi trong chiến tranh, không phải người anh hùng nào cũng được nhớ đến từ một trận đánh vang dội. Có những người đã đi vào lịch sử bằng chính đôi vai và hàng vạn bước chân âm thầm giữa núi rừng.



