Nguyễn Thị Hương – Người mẹ che chở thương binh giữa vùng chiến sự
Trần Hà Hương Giang
Mẹ Nguyễn Thị Hương sinh năm 1910, quê gốc ở xã Long Thọ và sau đó sống tại xã Hiệp Phước, huyện Nhơn Trạch, Đồng Nai. Mẹ qua đời ngày 1/10/2005.
Căn nhà của mẹ nằm giữa những mái nhà của các con gái. Đó là nơi mẹ sống những năm cuối đời, nhưng cũng chính là nơi gắn với một phần quan trọng trong cuộc đời cách mạng của mẹ.
Từ miền quê Long Thọ về làm dâu, mẹ cùng chồng khai phá đất đai, tạo dựng vườn rẫy và nuôi các con.
Nhưng khi chiến tranh xảy ra, căn nhà và khu vườn ấy không chỉ là nơi sinh sống của gia đình. Mẹ còn che giấu và chăm nuôi nhiều thương binh, giúp những người bị thương có nơi nghỉ ngơi và hồi phục trước khi tiếp tục trở lại với đơn vị.
Đó là một công việc vô cùng nguy hiểm. Nếu bị địch phát hiện, mẹ và gia đình có thể phải đối mặt với bắt bớ, tra hỏi hoặc những hình thức đàn áp khắc nghiệt.
Nhưng mẹ vẫn làm.
Những người thương binh đi qua căn nhà của mẹ có thể chỉ ở lại một thời gian ngắn. Họ rồi lại trở về đơn vị, còn mẹ tiếp tục ở lại với công việc và cuộc sống thường ngày.
Mẹ Nguyễn Thị Hương được Nhà nước ghi nhận danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Mẹ mất năm 2005, để lại câu chuyện về một người phụ nữ bình dị đã dùng chính căn nhà của mình để che chở cho những người con của cách mạng.


