Nguyễn Thị Hường – Người trở về từ Tiểu đội 4
Nguyễn Thị Hường là nữ thanh niên xung phong từng tham gia Tiểu đội 4, Đại đội 552 tại Ngã ba Đồng Lộc. Khác với mười đồng đội đã hy sinh ngày 24/7/1968, chị là người sống sót và trở thành nhân chứng của những năm tháng ấy. Câu chuyện về Nguyễn Thị Hường là câu chuyện của người ở lại – mang theo ký ức về những người bạn đã mãi mãi nằm lại Đồng Lộc.
ó những người đi qua chiến tranh bằng sự hy sinh.
Cũng có những người đi qua chiến tranh bằng cách sống tiếp với ký ức.
Nguyễn Thị Hường là một trong những người như vậy.
Tháng 11/1967, khi mới 16 tuổi, Nguyễn Thị Hường viết đơn xin gia nhập Thanh niên xung phong. Vì chưa đủ tuổi, cô gái trẻ đã khai tăng thêm hai tuổi trong đơn. Không lâu sau, Hường có mặt tại Ngã ba Đồng Lộc và được phân công vào Tiểu đội 4, Đại đội 552.
Trong tiểu đội khi ấy có những người chị lớn hơn và cũng có những cô gái trẻ như Hường.
Võ Thị Tần là Tiểu đội trưởng.
Mọi người cùng ăn, cùng ở, cùng làm nhiệm vụ.
Họ sống với nhau như một gia đình.
Hường là người nhỏ tuổi nhất trong tiểu đội. Vì dáng người mũm mĩm, đồng đội gọi chị bằng cái tên thân mật: Hường “béo”.
Những ngày ở Đồng Lộc không hề bình yên.
Mỗi khi máy bay xuất hiện, mọi người phải tìm nơi trú ẩn.
Sau bom, họ lại ra đường.
Những hố bom phải được lấp.
Đất đá phải được dọn.
Những đoạn đường bị phá phải nhanh chóng được khôi phục.
Công việc cứ lặp đi lặp lại giữa những trận bom.
Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội càng trở nên sâu sắc.
Họ cùng nhau chia sẻ từng bữa ăn, từng khoảng thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi.
Họ động viên nhau khi sợ hãi.
Họ cùng cười, cùng nói về những chuyện rất bình thường của tuổi trẻ.
Có lẽ không ai nghĩ rằng những ngày bình thường ấy sau này sẽ trở thành ký ức quý giá nhất.
Ngày 24/7/1968, định mệnh đã thay đổi tất cả.
Mười cô gái trong Tiểu đội 4 hy sinh.
Nguyễn Thị Hường may mắn sống sót.
Nhưng từ ngày ấy, cuộc đời chị không còn giống trước.
Những người từng sống cùng chị, ăn cùng chị, làm việc cùng chị đã không còn nữa.
Chị trở thành người mang theo ký ức về họ.
Nhiều năm sau, Nguyễn Thị Hường vẫn nhớ những người đồng đội.
Những câu chuyện về họ được kể lại từ chính những người từng sống bên cạnh.
Đó là một dạng ký ức rất đặc biệt.
Không phải ký ức của một cuốn sách.
Không phải những dòng chữ trong một tài liệu.
Mà là ký ức của một người từng ngồi cạnh những cô gái ấy, từng nghe tiếng nói của họ và từng cùng họ bước ra đường trong những ngày bom đạn.
Bởi vậy, câu chuyện của Nguyễn Thị Hường không chỉ là câu chuyện về một người sống sót.
Đó còn là câu chuyện về người ở lại.
Chiến tranh kết thúc, nhưng người sống sót vẫn phải tiếp tục sống với những ký ức không thể xóa.
Ngày nay, mỗi khi nhắc đến mười cô gái Đồng Lộc, câu chuyện của Nguyễn Thị Hường giúp thế hệ sau hiểu rằng phía sau những cái tên trên bia tưởng niệm là những con người rất đời thường.
Họ từng cười.
Từng nhớ nhà.
Từng mong ngày trở về.
Và từng có những người bạn như Nguyễn Thị Hường.
Mười cô gái đã nằm lại Đồng Lộc. Còn Nguyễn Thị Hường sống để mang câu chuyện của họ đi tiếp qua những năm tháng hòa bình.



