Nguyễn Thị Hường và ký ức thanh xuân gửi lại vĩ tuyến lửa
Khi nhắc đến cái tên Nguyễn Thị Hường trong bối cảnh lịch sử, có một câu chuyện vô cùng đặc biệt gắn liền với Huyền thoại Ngã ba Đồng Lộc. Thực tế, trong danh sách 10 cô gái anh dũng hy sinh ngày 24/7/1968, người mang họ Hường là liệt sĩ Trần Thị Hường. Tuy nhiên, trong Tiểu đội 4 huyền thoại năm ấy, còn có một người con gái trùng tên cũng vô cùng can trường: cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Hường – người may mắn sống sót do được điều động đi làm nhiệm vụ khác ngay trước trận bom định mệnh. Bà chính là nhân chứng lịch sử sống động, người lưu giữ những ký ức, kỷ vật thanh xuân thiêng liêng của cả tiểu đội.
Trong những trang sử vàng về 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc, câu chuyện của bà Nguyễn Thị Hường hiện lên như một mảnh ghép vừa may mắn vừa đẫm nước mắt của lịch sử. Sinh ra tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng Đức Thọ, Hà Tĩnh, o Hường tham gia vào lực lượng Thanh niên xung phong khi mới chỉ 16 tuổi sau khi phải "khai gian" thêm tuổi để đủ điều kiện ra tiền tuyến. O được phân công về Tiểu đội 4, Đại đội 552, cùng sống và chiến đấu sát cánh bên những người đồng đội như Võ Thị Tần, Hồ Thị Cúc. Nơi "tọa độ chết" Đồng Lộc lộng gió và ngập mùi thuốc súng, o Hường cùng các chị em đã trải qua những năm tháng rực rỡ nhất của tuổi trẻ: ban ngày ẩn nấp tránh bom, ban đêm kiên cường bám trụ mặt đường để san lấp hố bom, giữ vững mạch thông đường cho những chuyến xe chi viện vào Nam. Tiểu đội ngày ấy có hai người tên Hường; o là Nguyễn Thị Hường, còn người bạn thân thiết là Trần Thị Hường. Kỷ niệm đẹp nhất của hai o là cuốn sổ lưu bút nắn nót những dòng hẹn ước: "Hẹn với Hường ngày thống nhất ta sẽ gặp nhau trên mảnh đất quê hương...". Thế nhưng, bước ngoặt định mệnh xảy ra vào trưa ngày 24/7/1968, o Nguyễn Thị Hường được điều động đi nhận dụng cụ và chuẩn bị chuyển đơn vị sang Trường Lộc. Chính sự điều động phút chót ấy đã cứu mạng o, nhưng cũng cướp đi của o toàn bộ những người chị em thân thiết nhất khi trận bom tàn khốc dội xuống vào lúc 16 giờ chiều, vùi lấp căn hầm của 10 cô gái. Nghe tin đồng đội hy sinh từ xa, nước mắt o trào ra mà không thể chạy về ứng cứu. Trải qua cuộc chiến khốc liệt, o tiếp tục hành quân vào tuyến lửa Vĩnh Linh rồi trở về sống một cuộc đời bình dị tại thành phố Hà Tĩnh khi hòa bình lập lại. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, o Nguyễn Thị Hường vẫn lặng thầm làm người giữ lửa ký ức, chăm sóc những phần mộ, kể lại câu chuyện về bồ kết gội đầu hay những ước mơ dang dở của tuổi đôi mươi, để hình ảnh Tiểu đội 4 anh hùng mãi mãi sống cùng non sông đất nước.



