Nguyễn Thị Kim
Sinh năm 1931 tại Vũ Thư (Thái Bình), từ thuở nhỏ, mẹ Nguyễn Thị Kim theo gia đình tản cư lên Lạng Sơn. Mảnh đất biên cương đã se duyên mẹ với ông Nguyễn Văn Hiển, khi ông đang hoạt động cách mạng tại khu vực Lạng Sơn.
Giai đoạn những năm 1971-1973, khi chiến trường miền Nam diễn biến ác liệt, hòa chung khí thế lớp lớp thanh niên yêu nước miền Bắc lên đường chiến đấu chi viện cho tiền tuyến, mùa hè năm 1971, tròn 18 tuổi, chàng thanh niên Nguyễn Ngọc Quý (sinh năm 1954) tình nguyện lên đường nhập ngũ. “Mẹ ạ, con thương mẹ lắm, nhưng con là thanh niên, con phải đi. Đó là lời cuối cùng mà con nói với tôi trước khi lên đường vào Nam chiến đấu. Ai ngờ, giây phút chia tay cũng là lần cuối từ biệt. Cho đến bây giờ, tôi vẫn không biết con đã nằm lại nơi đâu”, mẹ Kim nhớ lại trong niềm rưng rưng xúc động. Nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo in hằn dấu vết thời gian.
Khi hai anh trai xông pha nơi chiến tuyến, bà Nguyễn Thị Hợi còn rất nhỏ, nhưng dáng vẻ điển trai, hiền lành của các anh vẫn luôn in đậm trong tâm trí. Bà kể: “Ngày 20-5-1971, anh cả nhập ngũ. Tôi nhớ mãi dáng vẻ hân hoan của anh hôm ấy. Trước khi đi, anh dặn dò các em phải chăm ngoan học giỏi, đoàn kết, yêu thương nhau, giúp anh chăm sóc cha mẹ. Cả nhà chúng tôi ôm chầm lấy nhau bịn rịn. Anh hai bế tôi, vẫy tay thật lâu, cho đến khi bóng anh và đồng đội khuất hẳn”.
Sau khi con trai cả ra chiến trường, ngày ngày mẹ Kim vẫn chăm chỉ làm việc tại Hợp tác xã nông màu, ngóng chờ tin tức thời sự về chiến tranh. Mỗi khi chiều xuống, mẹ lặng lẽ thở dài. Nhiều đêm khi cả nhà đã ngủ say, nước mắt mẹ rơi ướt đẫm gối vì “lo”, vì “nhớ”, chỉ mong chiến tranh sớm kết thúc và con mẹ bình an thắng trận trở về. Nỗi trống vắng ngày càng lớn dần lên khi mẹ biết tin con trai thứ hai cũng đang khao khát được tiếp bước anh ra trận, giành lấy hòa bình cho dân tộc, giữ gìn bình yên cho nhân dân.
Tin từ chiến trường dội về, cuộc chiến ngày càng căng thẳng với những trận quần thảo, ném bom ác liệt của không quân Mỹ ở khu vực miền Nam và trên tuyến đường Trường Sơn. Điều đó thôi thúc lòng căm thù giặc của chàng trai trẻ Nguyễn Văn Bích tại quê nhà. Anh nung nấu ý chí chiến đấu, viết đơn xin nhập ngũ bằng máu để được vào quân ngũ, bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nhân dân. Ngày 19-5-1972, Nguyễn Văn Bích phấn khởi tạm biệt gia đình Nam tiến, gia nhập Đoàn 5046 KHG, hoạt động tại mặt trận phía Nam. Mùa xuân năm 1973, trong một trận rải bom của không quân Mỹ, khi đang cùng đồng đội hái rau rừng, chiến sĩ Nguyễn Văn Bích đã anh dũng hy sinh. Máu của anh hòa vào đất mẹ, tiếp thêm sức sống cho những cánh rừng thêm xanh tốt, chở che đồng đội tiếp tục chiến đấu.
Sự hy sinh ấy không hề bị lãng quên, năm 2014, bà Nguyễn Thị Kim được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Đó là danh hiệu vinh dự cao quý nhất mà Nhà nước Việt Nam phong tặng cho những người mẹ có hai con là liệt sĩ, đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.


