Bài viết

Nguyễn Thị Kim Cúc- trọn nghĩa với Quê hương

Ninh Bình01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước sức ép của ta, ngày 23-7-1973, địch phải tiến hành trao trả tù chính trị Việt Nam tại Sân bay Lộc Ninh (tỉnh Bình Phước), trong đó có bà Cúc. Mẹ bà thì mãi đến tận sau ngày 30-4-1975 mới được trở về. Sau ngày ấy, bà nhận công tác tại cơ quan hậu cần Đoàn đón tiếp Lộc Ninh, đón các đồng chí được trao trả về sau. Đầu năm 1974, bà chuyển về Khu 5 tại Kon Tum. Nhưng vì trên đường đi, sức khỏe sa sút, bà được đưa ra miền Bắc điều dưỡng.

Vượt qua lửa đạn, tù đày trong chiến tranh, sau ngày giải phóng, bà Cúc trở về công tác tại huyện An Khê (cũ), đảm nhận nhiều công việc quan trọng ở Văn phòng Huyện ủy, Ban Tổ chức Huyện ủy. Năm 2005, bà được bầu giữ chức Phó Bí thư Thường trực Thị ủy An Khê. Tròn một nhiệm kỳ trên cương vị này, bà nghỉ hưu.

Giờ đây, mỗi lần cùng chồng mình-ông Trần Minh Sơn, cũng là một cựu tù chính trị yêu nước-có dịp về thăm lại “địa ngục trần gian” Côn Đảo, bà Cúc vẫn không kìm nén được xúc động. “Hồi bị đày ra đảo, kẻ thù nhốt một chỗ nên không biết gì khác ngoài nơi mình bị giam giữ. Khi trở lại, chứng kiến những hình ảnh mô phỏng nào là hầm đá, xà lim, chuồng cọp…, dù là người trong cuộc, tôi vẫn cảm thấy vô cùng xót xa và khâm phục các cô chú, anh chị từng bị địch giam cầm ở đây. Côn Đảo quả thật là lò tôi luyện những chiến sĩ cách mạng kiên trung nhất thời ấy”-bà Cúc tâm sự.Ôn lại những tháng ngày tham gia hoạt động cách mạng, dù rằng bà Cúc vẫn hay bảo những việc bản thân trải qua chỉ là “hạt cát nhỏ nơi sa mạc mênh mông” so với các đồng chí, đồng đội khác của mình, nhưng một điều mà chắc chắn ai trong chúng ta cũng nhận thấy ở bà, đó là sự trọn vẹn nghĩa tình với quê hương, đất nước…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn