Nguyễn Thị Kim Huế
"Bài viết mang tên ""Bông hoa thép trên đỉnh Cổng Trời"", kể về cuộc đời và sự nghiệp hy sinh thầm lặng nhưng đầy oanh liệt của nữ tiểu đội trưởng TNXP Nguyễn Thị Kim Huế. Qua lời kể và những kỷ niệm 5 lần được gặp Bác Hồ, bài viết tái hiện tinh thần ""máu có thể đổ nhưng đường không thể tắc"" của những cô gái tuổi đôi mươi trên tuyến đường 12A ác liệt.”
"Giữa những ngày tháng Tư lịch sử, chúng tôi tìm về ngôi nhà nhỏ của nữ Anh hùng Nguyễn Thị Kim Huế tại Quảng Bình. Ở tuổi gần 80, đôi mắt bà vẫn sáng rực khi nhắc về những năm tháng ""xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước"". Với bà, thời hoa lửa không chỉ là bom đạn, mà là tình đồng chí và những lời dặn dò của Bác Hồ đã theo bà suốt cuộc đời.
Viết đơn bằng máu để ra tiền tuyến
Năm 1965, khi vừa tròn 17 tuổi, cô gái nhỏ nhắn Kim Huế đã dũng cảm viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng TNXP. Bà được giao nhiệm vụ làm Tiểu đội trưởng Tiểu đội 6, Đại đội 759, đảm nhận việc bảo vệ và thông đường tại ""tọa độ lửa"" đường 12A, đoạn từ Khe Tang đến Cổng Trời.
Bà nhớ lại: ""Lúc đó, máy bay địch đánh phá dữ dội lắm. Bom chồng lên bom, công việc chính của chúng tôi là san lấp hố bom ngay sau khi máy bay vừa rút đi để xe kịp qua trước lúc trời sáng. Có những đêm, chúng tôi phải làm 'cọc tiêu sống', đứng giữa dòng nước lạnh hay bên mép vực để hướng dẫn đoàn xe vượt qua trọng điểm.""
Ký ức 5 lần gặp Bác Hồ
Điều quý giá nhất trong cuộc đời hoạt động cách mạng của bà Kim Huế chính là 5 lần được vinh dự gặp Bác Hồ. Lần đầu tiên vào năm 1967, khi bà ra Hà Nội dự Đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua. Bác đã ân cần hỏi thăm: ""Cháu gái Quảng Bình bắn súng giỏi ngồi đâu?"" và khen ngợi: ""Con gái Quảng Bình sản xuất giỏi, chiến đấu giỏi, làm gì cũng giỏi"".
Bà kể, mỗi lần gặp Bác là một lần bà như được tiếp thêm sức mạnh. Bác dặn các cô gái TNXP phải chú ý giữ gìn sức khỏe, phải học tập văn hóa để sau này xây dựng đất nước. Những lời dạy giản dị đó đã trở thành kim chỉ nam cho bà và đồng đội vượt qua những cơn mưa bom bão đạn ở Trường Sơn.
Ngọn lửa truyền lại mai sau
Chiến tranh đi qua, bà trở về đời thường với những vết thương và ký ức về những người đồng đội đã nằm lại nơi đại ngàn. Bà luôn tích cực tham gia các hoạt động xã hội, giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ.
Đối với bà Kim Huế, danh hiệu Anh hùng không phải là của riêng bà, mà là xương máu của hàng ngàn cô gái TNXP đã dâng hiến tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc. Câu chuyện của bà mãi là một ""đóa hoa lửa"" rực rỡ, thắp sáng lòng tự hào và khát vọng cống hiến cho các thế hệ hôm nay.”


