Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN THỊ KIM HUẾ

NGUYỄN THỊ KIM HUẾ: "ĐÓA HOA LỬA TRÊN ĐỈNH PHÙ HUY"

Cần Thơ04/03/2026Phan Thị Mỹ Quyên (Xã Thạnh An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu Ngã ba Đồng Lộc có "người con gái sông La" đếm bom thông đường, thì trên cung đường 12A ác liệt tại Quảng Bình, có một "đóa hoa lửa" khác cũng kiên cường không kém – đó là Nguyễn Thị Kim Huế. Giữa những năm tháng máy bay Mỹ điên cuồng đánh phá hòng cắt đứt tuyến chi viện vào Nam, chị Huế cùng đồng đội đã biến những vách đá treo leo thành pháo đài của ý chí và lòng quả cảm.

Gia nhập thanh niên xung phong khi tuổi đời còn rất trẻ, Nguyễn Thị Kim Huế được giao trọng trách Tiểu đội trưởng Tiểu đội 6 (được mệnh danh là "Tiểu đội thép"). Nhiệm vụ của chị và đồng đội là bám trụ tại đỉnh đèo Phù Huy – một trong những "túi bom" kinh khủng nhất trên đường Trường Sơn. Tại đây, kẻ thù trút xuống đủ loại bom từ bom phá, bom bi đến bom nổ chậm nhằm san phẳng ngọn đèo, biến nơi đây thành vùng đất chết.

Trong suốt những năm tháng ấy, hình ảnh chị Huế với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, luôn có mặt ở những nơi nguy hiểm nhất đã trở thành điểm tựa tinh thần cho cả đơn vị. Chị có một khả năng đặc biệt: Tiếng hát át tiếng bom. Giữa lúc đất đá mịt mù, khói bom chưa kịp tan, chị đã đứng trên đỉnh dốc cao cất cao tiếng hát để cổ vũ tinh thần cho anh em công binh và tài xế vượt trọng điểm. Có những lúc bị bom vùi lấp, đồng đội vừa đào đất cứu lên, chị chỉ kịp phủi bụi trên áo rồi lại tiếp tục cầm xẻng, cầm cuốc xông ra mặt đường để san lấp hố bom cho xe thông tuyến.

Sự hy sinh và lòng quả cảm của chị đã được đền đáp bằng những chuyến xe nố đuôi nhau vào tiền tuyến an toàn. Chị không chỉ là người chỉ huy quyết đoán mà còn là biểu tượng của sự lạc quan cách mạng. Chính tinh thần "máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc" của chị và tiểu đội đã viết nên bản anh hùng ca bất diệt trên đỉnh Phù Huy huyền thoại.

Sau ngày hòa bình, bà Nguyễn Thị Kim Huế vinh dự là một trong những nữ anh hùng trẻ tuổi nhất được gặp Bác Hồ nhiều lần. Giờ đây, khi nhắc về quá khứ, bà vẫn giữ nguyên nụ cười hiền hậu và sự khiêm nhường đặc trưng của người con đất Quảng. Câu chuyện của bà, cùng với chị La Thị Tám, mãi là những "đóa hoa lửa" rực rỡ nhất, minh chứng cho sức mạnh phi thường của người phụ nữ Việt Nam trong bão táp chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn