Nguyễn Thị Lan – Nữ du kích bảo vệ làng giữa bom rải thảm (2)
Năm 1968, miền Bắc chìm trong bom đạn liên tục. Nguyễn Thị Lan, 21 tuổi, đội trưởng nhóm nữ du kích, nhận nhiệm vụ quan trọng: bảo vệ kho lương thực và dân làng. Kho này là mạch sống của dân làng; nếu bị phá hủy, người già, trẻ nhỏ sẽ chịu cảnh đói khát.
Lan khảo sát địa hình nhiều ngày, ghi nhớ từng bụi rậm, gốc cây, lối đi bí mật, những điểm có thể phục kích quân Mỹ. Mỗi đêm, bà cùng đồng đội lén ra cánh đồng, quan sát bãi bom, thử từng con đường, thậm chí đánh dấu các vết nổ cũ để dự đoán nơi bom sẽ rơi.
Ngày bom rơi, đất đá tung tóe, khói mịt mù, Lan đi đầu, dìu đồng đội và dân làng qua bãi mìn. Tiếng súng vang rền, bom nổ từng đợt, mảnh bom bay tứ tung, bụi phủ trắng cả người. Một chiến sĩ trẻ run sợ, suýt ngã xuống hố bom, Lan kịp kéo anh ta đứng dậy, giọng run run nhưng kiên quyết: “Cố lên, chúng ta không thể bỏ dân làng lại!”
Khi đoàn dân đi qua giữa khói lửa, Lan vừa hô lệnh vừa dùng cơ thể che chắn đồng đội. Một đứa trẻ trượt chân, Lan lập tức chụp lấy, dìu qua chỗ nguy hiểm. Bom rơi gần, đất rung chuyển, bùn văng tung tóe lên mặt mọi người, nhưng bà vẫn bình tĩnh, hô to: “Bám sát nhau! Không ai được tách ra!”
Sau trận, kho lương thực vẫn nguyên vẹn, dân làng an toàn. Mọi người quây quanh Lan, rưng rưng kể lại từng khoảnh khắc dũng cảm. Lan nhìn đồng đội, mồ hôi và bụi bẩn lấm tấm trên mặt, mỉm cười: “Chúng ta làm vì dân, vì đồng đội, không ai kể công cả.”
Trong đêm yên tĩnh, Lan ngồi bên kho lương thực, lắng nghe tiếng gió, tiếng lá xào xạc, và nghĩ về những đồng đội hy sinh. Bà biết rằng, sự dũng cảm không chỉ là đánh giặc mà còn là bảo vệ sinh mạng dân làng, là duy trì niềm tin sống còn của cả một cộng đồng.


