Nguyễn Thị Lành – dân công hỏa tuyến
Vai gầy gánh đạn, gánh gạo, chị đi qua những con đường bị bom cày xới. Không súng trong tay, nhưng từng bước chân chị là hậu phương vững chắc cho tiền tuyến. Nguyễn Thị Lành – người dân công hỏa tuyến – là hình ảnh tiêu biểu của sự bền bỉ, hy sinh thầm lặng của những người phụ nữ nơi hậu phương trực tiếp.
Nguyễn Thị Lành vốn là một người phụ nữ nông thôn bình dị. Khi chiến tranh lan tới, chị gác lại ruộng đồng, gia đình để tham gia dân công hỏa tuyến. Công việc của chị là vận chuyển lương thực, đạn dược, cáng thương binh từ tuyến sau ra tuyến trước và ngược lại. Gánh nặng trên vai có khi nặng hơn cả thân hình gầy guộc của chị, nhưng chị chưa bao giờ kêu ca hay chùn bước.
Những con đường chị đi qua thường xuyên bị bom địch cày nát. Hố bom chồng lên hố bom, đất đá lởm chởm, trơn trượt trong mưa. Có những đêm hành quân, ánh trăng bị mây che khuất, chị cùng đoàn dân công lầm lũi bước đi trong im lặng, chỉ nghe tiếng thở gấp và tiếng gánh tre kẽo kẹt trên vai. Mỗi khi máy bay địch xuất hiện, cả đoàn nhanh chóng tản ra, ẩn nấp bên bờ ruộng, hốc cây hoặc hầm tạm, chờ qua nguy hiểm rồi lại tiếp tục lên đường.
Có lần, trong lúc vận chuyển đạn ra mặt trận, một trận bom bất ngờ trút xuống gần đoàn dân công. Đất đá tung lên mù mịt, nhiều người bị thương. Nguyễn Thị Lành không do dự, đặt gánh xuống, cùng mọi người cáng thương binh về tuyến sau. Dù vai đau rát, chân run rẩy vì mệt và sợ, chị vẫn cắn răng bước tiếp, bởi chị hiểu rằng phía trước còn những người lính đang chờ từng viên đạn, từng bữa gạo.
Điều khiến Nguyễn Thị Lành mạnh mẽ không chỉ là sức chịu đựng, mà còn là tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước giản dị. Chị tin rằng, mỗi gánh hàng mình đưa tới là thêm một phần sức mạnh cho tiền tuyến, là góp phần rút ngắn con đường đến hòa bình. Không cần ai ghi công hay vinh danh, chị chỉ mong bộ đội có đủ lương thực, đạn dược để chiến đấu và sớm trở về.
Khi chiến tranh qua đi, Nguyễn Thị Lành lại trở về với cuộc sống đời thường, với ruộng đồng và mái nhà đơn sơ. Nhưng trong lịch sử những năm tháng hoa lửa, hình ảnh người dân công hỏa tuyến vai gầy gánh nặng, lặng lẽ đi qua bom đạn như chị sẽ mãi được nhắc nhớ. Chị chính là hậu phương vững chắc, là sức mạnh bền bỉ nâng đỡ tiền tuyến trong những ngày gian khổ nhất của dân tộc.



