Nguyễn Thị Lệ
Nguyễn Thị Lệ, cô gái Đông Thành vừa tròn hai mươi, ngày gặt lúa, đêm làm giao liên. Con đường cô đi đầy hố bom, vậy mà cô Lệ chưa bao giờ chậm một bức điện. Một lần, bom nổ gần, mảnh đạn sượt qua tay, cô vẫn cắn răng ôm tài liệu chạy. Khi được hỏi có sợ không, cô chỉ cười: “Tụi nó có bom, mình có lòng dân.” Sau chiến tranh, cô Lệ trở về, mái tóc đã lấm tro khói, nhưng đôi mắt vẫn sáng niềm tin. Trên cánh đồng quê hương, mỗi khi gió thổi, người ta nói: “Đó là tiếng bước chân của cô Lệ, người con

Nguyễn Thị Lệ, cô gái Đông Thành vừa tròn hai mươi, ngày gặt lúa, đêm làm giao liên. Con đường cô đi đầy hố bom, vậy mà cô Lệ chưa bao giờ chậm một bức điện. Một lần, bom nổ gần, mảnh đạn sượt qua tay, cô vẫn cắn răng ôm tài liệu chạy. Khi được hỏi có sợ không, cô chỉ cười: “Tụi nó có bom, mình có lòng dân.” Sau chiến tranh, cô Lệ trở về, mái tóc đã lấm tro khói, nhưng đôi mắt vẫn sáng niềm tin. Trên cánh đồng quê hương, mỗi khi gió thổi, người ta nói: “Đó là tiếng bước chân của cô Lệ, người con
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



