Người có công giúp đỡ cách mạng

Nguyễn Thị Lệ – ngọn lửa không tắt giữa những lần tù đày

Trong những câu chuyện về “thời hoa lửa”, tôi không cần tìm đâu xa. Bởi ngay trong gia đình mình, tôi có một nhân chứng sống – đó là mẹ tôi, một người phụ nữ bình dị nhưng đã đi qua chiến tranh với tất cả sự kiên cường và hy sinh.

Quảng Trị11/04/2026Lê Hồng Sương (Đoàn trường Cao đẳng Kỹ thuật Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những câu chuyện về “thời hoa lửa”, tôi không cần tìm đâu xa. Bởi ngay trong gia đình mình, tôi có một nhân chứng sống – đó là mẹ tôi, một người phụ nữ bình dị nhưng đã đi qua chiến tranh với tất cả sự kiên cường và hy sinh.

Mẹ tôi là một thương binh hạng 4/4. Thời còn trẻ, mẹ tham gia du kích tại xã Hải Phú, huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị – một vùng đất từng hứng chịu biết bao bom đạn trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Ngày ấy, mẹ tôi cũng như bao người con của quê hương, đã chọn đứng vào hàng ngũ chiến đấu. Không phải vì điều gì lớn lao, mà đơn giản là vì một niềm tin: phải bảo vệ quê hương mình.

Nhưng chiến tranh không chỉ là những trận đánh. Chiến tranh còn là những mất mát âm thầm, những đau đớn không dễ gì kể hết.

Mẹ tôi đã từng 6 lần bị địch bắt, giam cầm và tra tấn.

Sáu lần – đó không chỉ là con số. Đó là sáu lần đối diện với nỗi sợ hãi, với đau đớn, với ranh giới giữa sự sống và cái chết. Mỗi lần bị bắt là một lần thử thách ý chí. Nhưng điều khiến tôi khâm phục nhất là: mẹ chưa bao giờ khuất phục.

Mẹ chưa từng phản bội đồng đội.
Mẹ chưa từng từ bỏ niềm tin.

Dù phải chịu đựng những trận đòn roi, những ngày tháng tù đày khắc nghiệt, mẹ vẫn giữ trọn lòng trung thành với cách mạng, với quê hương.

Chiến tranh kết thúc, mẹ trở về với cuộc sống đời thường, mang theo trên cơ thể những vết thương không bao giờ lành hẳn. Nhưng có lẽ, những vết thương trong ký ức còn sâu hơn thế.

Mẹ không kể nhiều về những năm tháng ấy. Chỉ đôi khi, trong những buổi tối yên tĩnh, mẹ nhắc lại vài câu chuyện cũ – nhẹ nhàng, như thể đó chỉ là một phần rất nhỏ của cuộc đời. Nhưng với tôi, đó là cả một bầu trời ký ức, là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng mà lớn lao.

Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi càng hiểu rằng:
Sự bình yên mà chúng ta đang có không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao con người như mẹ tôi.

Là thế hệ đi sau, tôi không thể trải qua những gì mẹ đã từng trải qua. Nhưng tôi có thể lựa chọn cách sống của mình.

Sống có trách nhiệm hơn.
Sống biết ơn hơn.
Và sống xứng đáng hơn với những gì thế hệ trước đã hy sinh.

Câu chuyện về mẹ tôi – một người du kích nhỏ bé của vùng quê Hải Phú năm xưa – có thể không được ghi vào những trang sử lớn. Nhưng với tôi, đó là một câu chuyện không bao giờ được phép lãng quên.

Bởi có những con người, dù lặng lẽ, vẫn chính là ngọn lửa giữ cho lịch sử không tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Thị Lệ – ngọn lửa không tắt giữa những lần tù đày | Câu chuyện thời hoa lửa