Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Thị Len – Cô gái thanh niên xung phong ở ngã ba Cửa Việt

Nguyễn Thị Len – Cô gái thanh niên xung phong ở ngã ba Cửa Việt

Quảng Trị14/03/2026A3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, trên con đường Trường Sơn huyết mạch dẫn vào Quảng Trị, nơi bom Mỹ rơi như mưa, có một cô gái trẻ tên Nguyễn Thị Len đã viết nên trang sử bi tráng bằng chính máu và tuổi thanh xuân của mình. Sinh ra và lớn lên ở một làng quê nghèo miền Bắc, Len mới 18-19 tuổi khi tình nguyện viết đơn xin nhập ngũ thanh niên xung phong Đoàn 559 – lực lượng "xẻ dọc Trường Sơn" để chi viện cho tiền tuyến. Với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen dài buộc gọn, cô luôn mang theo nụ cười lạc quan và ý chí sắt đá: "Đường chưa thông, xe chưa chạy, chúng em chưa về".

Ngã ba Cửa Việt – điểm giao nhau giữa Quốc lộ 1A và sông Cửa Việt, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị – là một trong những "tọa độ chết" khốc liệt nhất. Nơi đây, bom Mỹ rải thảm liên tục để chặn đứng dòng chi viện cho Thành cổ đang bị bao vây trong 81 ngày đêm 1972. Hàng trăm quả bom nổ chậm nằm rải rác trên đường, trong đất, chờ thời cơ phát nổ. Nhiệm vụ của các nữ TNXP như Len là phá bom, san lấp hố bom, mở đường cho xe tải, xe tăng và bộ đội qua an toàn. Mỗi ngày, họ phải đối mặt với cái chết cận kề: bom bi, bom nổ chậm, bom chùm, bom lân tinh... Nhưng Len và đồng đội vẫn kiên cường, dùng xẻng, cuốc, dây thừng, thậm chí tay không đào bới, kéo bom ra khỏi lòng đất.

Một buổi chiều mưa bom cuối năm 1972, khi mặt trời khuất dần sau dãy núi, Len cùng tổ phá bom nhận lệnh khẩn: một quả bom lớn nổ chậm nằm ngay giữa ngã ba, chặn đường xe chi viện. Nếu không xử lý kịp, hàng trăm tấn vũ khí, lương thực sẽ không đến được Thành cổ. Len xung phong đi đầu. Cô nằm sấp trên mặt đất, dùng dụng cụ thô sơ gỡ ngòi nổ, mồ hôi nhễ nhại hòa lẫn bụi đất và máu từ những vết xước. Đồng đội can ngăn: "Len ơi, nguy hiểm lắm, để chị khác!". Nhưng cô lắc đầu, giọng bình tĩnh: "Em nhỏ con, em làm nhanh hơn. Các chị ở lại cảnh giới".

Rồi khoảnh khắc định mệnh ập đến. Quả bom rung lên, nổ tung trong tiếng gầm trời. Len bị hất văng, thân thể tan nát giữa khói lửa. Khi đồng đội chạy đến, cô đã nằm bất động, nhưng đôi mắt vẫn mở to, như muốn nói điều gì đó cuối cùng. Trên mảnh giấy nhỏ nhàu nát trong túi áo, đồng đội tìm thấy dòng chữ viết vội bằng bút chì: "Hãy sống tốt và nhớ đến chúng tôi". Lời nhắn ấy không chỉ dành cho đồng đội, mà cho cả thế hệ mai sau – một lời trăng trối giản dị nhưng thấm thía, nhắc nhở rằng hy sinh của họ là để đổi lấy hòa bình, để người ở lại sống tốt hơn, nhớ ơn và gìn giữ đất nước.

Len hy sinh, nhưng con đường ngã ba Cửa Việt được mở thông. Xe tải nối đuôi nhau chạy qua, mang theo đạn dược, lương thực đến Thành cổ, góp phần làm nên chiến thắng 81 ngày đêm oanh liệt. Cô trở thành một trong hàng trăm nữ TNXP ngã xuống trên tuyến đường này – những cô gái trẻ chưa kịp yêu, chưa kịp mơ mộng, đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Ngày nay, ngã ba Cửa Việt đã bình yên, sông Cửa Việt hiền hòa chảy, nhưng những hố bom cũ vẫn còn in dấu trên đất mẹ. Mỗi khi du khách đến Quảng Trị, đứng bên di tích đường Trường Sơn, họ thường nghe kể về Len và các chị em: những bông hoa lửa nở giữa bom đạn, để hôm nay hòa bình nở rộ. Lời nhắn "Hãy sống tốt và nhớ đến chúng tôi" vẫn vang vọng, như lời nhắc nhở thế hệ trẻ: hãy sống xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng ấy, để không bao giờ có chiến tranh trở lại trên mảnh đất anh hùng Quảng Trị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn