Nguyễn Thị Linh
Thanh xuân của bà Linh là những bữa cơm vội bên lề đường đất đỏ, những giấc ngủ chập chờn trong lán trại khi tiếng còi báo động vang lên. Không chỉ san lấp hố bom, thông tuyến, đơn vị bà còn làm nhiệm vụ gác barie, canh chừng bom từ trường, dẫn đường cho đoàn xe đi qua trong đêm.Đôi mắt bà Linh rưng rưng, khi nhắc đến người đồng đội đã hy sinh: “Nhiệm vụ mà ai cũng thuộc lòng là giữ cho mạch máu giao thông chiến lược không bị tắc nghẽn. Có anh đồng đội trong đơn vị cũng hy sinh ngay lúc gác barie. Nhưng lúc đó, mọi người đều nén đau thương, siết lại đội hình và thay đồng đội tiếp tục thực hiện nhiệm vụ”, bà Linh tâm sự.
Dẫu hiểm nguy luôn rình rập, nhưng khi được hỏi có lúc nào nghĩ mình sẽ không trở về, bà Linh tâm sự: “Cái chết cận kề thì nhiều lắm. Nhưng lúc đó ai cũng khí thế hừng hực, hăng say thực hiện nhiệm vụ”.
Sau hơn 3 năm tham gia xẻ đường, san lấp hố bom, đảm bảo giao thông thông suốt trên các tuyến huyết mạch 15, đường 21, đến năm 1972, nữ TNXP Nguyễn Thị Linh rời quân ngũ. Những năm tháng sau đó, bà tiếp tục công tác trong ngành giao thông, làm công nhân đường bộ cho đến năm 1993 thì nghỉ hưu.
Trở về quê khi tuổi xuân đã lỡ, bà Linh sống một mình, không chồng con, trong căn nhà nhỏ đơn sơ ở cuối xóm Bình Tiến cùng người mẹ. Cuộc đời tưởng như đã yên ổn, thì đến năm 2008, đôi mắt bà bỗng mờ dần rồi tối hẳn vì căn bệnh bong võng mạc. Dù từng khăn gói ra Hà Nội, rồi vào tận TP.HCM chạy chữa, nhưng bà không thể tìm lại ánh sáng.



