Nguyễn Thị Loan – Cô gái bám đường giữa mưa bom Trường Sơn
ĐẠI HỌC HẢI DƯƠNG
Nguyễn Thị Loan – Cô gái bám đường giữa mưa bom Trường Sơn
Nhắc đến tuyến đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ, người ta thường nhớ đến những đoàn xe nối đuôi nhau vượt núi, những người lính hành quân giữa rừng sâu và những trận bom khốc liệt. Nhưng phía sau những đoàn xe ấy còn có một lực lượng đặc biệt – những nam nữ thanh niên xung phong ngày đêm bám đường, mở đường, sửa đường và bảo đảm giao thông. Trong số những người trẻ tuổi ấy có những cô gái như Nguyễn Thị Loan, những người đã đem tuổi xuân của mình gửi lại giữa tuyến lửa.
Ngày ấy, con đường Trường Sơn không phải là một con đường bình thường. Đó là một tuyến vận tải chiến lược có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với chiến trường. Máy bay địch liên tục tìm cách đánh phá các trọng điểm, cầu cống và những đoạn đường mà các đoàn xe phải đi qua. Mỗi trận bom có thể khiến mặt đường bị cày xới, đất đá vùi lấp, giao thông bị đình trệ. Nhưng con đường không thể dừng lại quá lâu.
Đối với những nữ thanh niên xung phong như Nguyễn Thị Loan, nhiệm vụ thường bắt đầu ngay sau khi bom vừa ngớt. Các chị phải nhanh chóng tiếp cận những khu vực bị đánh phá, tìm cách khắc phục hậu quả, san lấp hố bom, sửa chữa mặt đường và bảo đảm cho phương tiện có thể tiếp tục đi qua. Có những lúc đất đá còn nóng sau trận bom, tiếng máy bay vẫn có thể xuất hiện trên bầu trời, nhưng những người con gái tuổi đôi mươi vẫn phải lao vào công việc.
Công việc ấy đòi hỏi sức khỏe, sự nhanh nhẹn và đặc biệt là lòng dũng cảm. Một hố bom có thể được san lấp trong thời gian rất ngắn, nhưng để làm được điều đó giữa chiến trường là cả một thử thách. Chỉ cần chậm một chút, một đoàn xe có thể phải nằm lại giữa đường. Chỉ cần một trận bom khác trút xuống, những người đang sửa đường có thể trở thành mục tiêu của địch.
Nguyễn Thị Loan cùng đồng đội hiểu rất rõ sự nguy hiểm ấy. Nhưng điều khiến họ tiếp tục bám trụ không phải là vì họ không biết sợ. Họ cũng là những cô gái trẻ, cũng có gia đình, quê hương và những ước mơ riêng. Chính vì biết phía sau tuyến đường là những người lính đang chiến đấu, là những chuyến hàng cần được đưa vào chiến trường, họ càng ý thức được trách nhiệm của mình.
Có những ngày công việc tưởng như không bao giờ kết thúc. Bom đánh xuống, đường bị phá. Những người thanh niên xung phong lại sửa đường. Đường vừa thông, máy bay lại tiếp tục đánh phá. Họ lại tiếp tục công việc của mình. Cứ như thế, những bàn tay trẻ tuổi đã góp phần giành giật từng mét đường với bom đạn.
Đằng sau một đoạn đường được thông xe là biết bao mồ hôi của những người làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông. Những nữ thanh niên xung phong không trực tiếp cầm súng trong những trận đánh lớn, nhưng công việc của họ có ý nghĩa không kém phần quan trọng. Họ chính là những người giữ cho tuyến vận tải được liên tục, để sức người, vũ khí, lương thực và các phương tiện có thể vượt qua những khu vực bị đánh phá.
Điều đáng quý nhất ở Nguyễn Thị Loan và thế hệ thanh niên xung phong chính là tinh thần sẵn sàng nhận nhiệm vụ ở nơi gian khổ nhất. Khi tuổi trẻ của nhiều người gắn với giảng đường, gia đình và những ước mơ bình dị, họ lại chọn đến những nơi tiếng bom trở thành âm thanh quen thuộc. Tuổi đôi mươi của họ được tính bằng những cung đường đã đi qua, những hố bom đã san lấp và những đêm thức trắng để giữ đường thông.
Nếu những người lính ngoài mặt trận chiến đấu để bảo vệ từng tấc đất, thì những thanh niên xung phong trên tuyến Trường Sơn cũng đang chiến đấu theo cách của riêng mình. Họ chiến đấu với bom đạn bằng cuốc, xẻng; chiến đấu với sự khắc nghiệt của núi rừng bằng sức trẻ; chiến đấu với hiểm nguy bằng ý chí không khuất phục.
Câu chuyện về Nguyễn Thị Loan vì thế không chỉ là câu chuyện về một người phụ nữ từng tham gia thanh niên xung phong. Đó còn là câu chuyện về cả một thế hệ đã đặt lợi ích của đất nước lên trên tuổi trẻ của chính mình. Những con đường hôm nay có thể đã trở nên rộng rãi và bình yên, nhưng dưới những con đường ấy là ký ức về những con người từng dùng chính tuổi xuân của mình để giữ cho mạch giao thông không bị đứt đoạn.
Nguyễn Thị Loan và những nữ thanh niên xung phong năm xưa có thể không xuất hiện trong mọi trang sách lịch sử. Nhưng sự hy sinh và cống hiến của họ đã góp phần tạo nên sức mạnh của tuyến đường Trường Sơn – một tuyến đường gắn liền với biết bao chiến công, mất mát và kỳ tích của dân tộc.
Nguyễn Thị Loan – cô gái bám đường giữa mưa bom Trường Sơn, mang tuổi xuân của mình góp vào những con đường ra trận. Từ những hố bom được san lấp, những cung đường được nối lại và những chuyến xe tiếp tục tiến về phía trước, hình bóng của những nữ thanh niên xung phong như chị đã trở thành một phần đẹp đẽ của lịch sử Việt Nam.


