Khác

Nguyễn Thị Lợi – những năm tháng không thể quên trong hành trình kháng chiến

Khánh Hòa17/09/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Lâm Sơn ((NT) Xã Lâm Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện được lưu giữ không chỉ bằng những mốc thời gian, mà còn bằng những dấu tích còn lại trên cơ thể của người đã đi qua chiến tranh. Với bà Nguyễn Thị Lợi, sinh năm 1933, quê quán Đô Vinh, Khánh Hòa, những năm tháng tham gia cách mạng gắn với công việc vận binh, những ngày tháng bị thương và thời gian bị tù tại Nhà lao Phan Rang.

từ người phụ nữ tham gia cách mạng

Năm 1949, Nguyễn Thị Lợi nhập ngũ, bắt đầu những năm tháng tham gia công tác cách mạng. Bà được phân công làm công tác vận binh tại cơ quan Maxít tỉnh Ninh Thuận, thuộc đơn vị Huyện An Sơn.

Trong những năm tháng ấy, công việc vận binh đưa bà thực hiện nhiệm vụ trên những tuyến đường phục vụ công tác của đơn vị. Đó là công việc gắn với từng chuyến đi, từng nhiệm vụ được giao giữa điều kiện chiến tranh.

ngày tháng 8 năm 1952

Tháng 8 năm 1952, trong một chuyến đi công tác vận binh, Nguyễn Thị Lợi bị địch bắn tại phía trong chùa Chà Bang, trên đường đi xuống 35 Tỉnh đội. Vết thương ở cánh tay trái trở thành dấu mốc gắn với quãng thời gian hoạt động cách mạng của bà.

Theo thông tin được lưu lại, sau khi bị thương, bà tiếp tục trải qua những ngày tháng bị địch bắt và giam giữ tại Nhà lao Phan Rang. Thời gian từ tháng 8 năm 1952 đến tháng 6 năm 1959 được ghi nhận là giai đoạn bà vừa mang thương tích, vừa trải qua thời gian tù đày.

những dấu tích còn lại

Những năm tháng bị thương và bị tra tấn để lại ảnh hưởng đến sức khỏe của Nguyễn Thị Lợi. Hiện nay, cánh tay trái của bà vẫn bị tê gân; sức khỏe cũng chịu ảnh hưởng bởi những tổn thương trong thời gian bị giam giữ và tra tấn.

Những thông tin ấy, khi được ghi lại trong hồ sơ, không chỉ là những dòng dữ liệu về một người từng tham gia kháng chiến. Đó còn là dấu tích của một chặng đường mà bà đã trải qua từ khi còn trẻ, trong những năm tháng chiến tranh.

trở lại với địa phương, tiếp tục giữ mối liên hệ cách mạng

Năm 1952, trong thời kỳ biên chế tại cơ quan Maxít, do bị thương và không đủ sức khỏe, cơ quan cho bà trở về địa phương vào cuối năm 1954.

Nhưng việc trở về địa phương không đồng nghĩa với việc những mối liên hệ cách mạng khép lại. Cuối năm 1954, Nguyễn Thị Lợi tiếp tục hoạt động và có liên lạc với ông Lương Bằng, cán bộ ở địa phương.

Từ một người làm công tác vận binh, trải qua thương tích, tù đày rồi trở về địa phương, hành trình của bà Nguyễn Thị Lợi được nối dài bằng những năm tháng gắn với cách mạng và quê hương.

một câu chuyện được lưu giữ

Cuộc đời của mỗi người từng đi qua chiến tranh có những dấu mốc riêng. Với Nguyễn Thị Lợi, đó là năm 1949 bắt đầu nhập ngũ; là công việc vận binh tại cơ quan Maxít tỉnh Ninh Thuận; là tháng 8 năm 1952 bị thương tại chùa Chà Bang và những năm tháng bị giam giữ tại Nhà lao Phan Rang.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng những dấu tích trên cánh tay trái cùng những mốc thời gian được lưu lại vẫn kể một phần câu chuyện về người phụ nữ đã đi qua những năm tháng kháng chiến. Đó là một phần ký ức cần được gìn giữ để thế hệ hôm nay hiểu hơn về những con người đã từng góp sức mình trong những năm tháng lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn