Bài viết

NGUYỄN THỊ LỰU – NGƯỜI CON GÁI VƯỢT SÔNG HỒNG TRONG ĐÊM

👉 Thông điệp gửi tới thanh niên hôm nay: Học Nguyễn Thị Lựu là học trách nhiệm thầm lặng, biết làm tốt phần việc của mình dù không ai nhìn thấy. Trong thời bình, tinh thần giao liên được thể hiện bằng kết nối – chia sẻ – giữ chữ tín, để tập thể luôn thông suốt và vững vàng.

Hải Phòng13/01/2026Đoàn thanh niên Phường Trần Liễu, Thành Phố Hải Phòng. (Đoàn thanh niên Phường Trần Liễu, Thành Phố Hải Phòng.)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN THỊ LỰU – NGƯỜI CON GÁI VƯỢT SÔNG HỒNG TRONG ĐÊM

NGUYỄN THỊ LỰU – NGƯỜI CON GÁI VƯỢT SÔNG HỒNG TRONG ĐÊM

I. DÒNG SÔNG LẶNG LẼ VÀ NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG TÊN

Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, khi súng đạn dày đặc quanh các đô thị lớn, có một mặt trận thầm lặng ít khi được nhắc tên: mặt trận giao liên. Ở đó, không có chiến công được ghi bằng tiếng nổ, chỉ có những bước chân âm thầm nối liền mạch sống của cách mạng. Trên dòng sông Hồng mênh mang trong những đêm không trăng, hình ảnh Nguyễn Thị Lựu hiện lên như biểu tượng của sự can đảm lặng thầm.

Nguyễn Thị Lựu sinh ra trong một gia đình lao động ven sông. Tuổi thơ của chị gắn với bến nước, con thuyền nhỏ, những buổi sớm sương phủ mặt sông. Chính sự gần gũi ấy đã rèn cho chị sự dẻo dai, bình tĩnh và hiểu con nước – những phẩm chất tưởng chừng đời thường, nhưng về sau trở thành vũ khí quý giá của cách mạng.

Khi kháng chiến nổ ra, nhiều tuyến liên lạc bị cắt đứt. Sông Hồng – con sông vừa là mạch sống của đồng bằng Bắc Bộ – bỗng trở thành ranh giới hiểm nguy. Ban ngày, địch kiểm soát gắt gao; ban đêm, dòng nước xiết, sương mù dày, chỉ một sơ suất nhỏ cũng đủ cuốn người đi mãi mãi. Vậy mà, giữa những hiểm nguy ấy, Nguyễn Thị Lựu tình nguyện nhận nhiệm vụ giao liên vượt sông.

II. GIAO LIÊN – NGHỀ NGHIỆP CỦA NIỀM TIN

Giao liên không chỉ là chuyển thư. Đó là chuyển mệnh lệnh, chuyển niềm tin, chuyển cả vận mệnh của phong trào. Nguyễn Thị Lựu hiểu rất rõ điều ấy. Mỗi gói tài liệu chị mang theo có thể quyết định sự sống còn của một cơ sở cách mạng, sự an toàn của nhiều con người.

Chị không được học nghiệp vụ quân sự bài bản. Kỹ năng của chị đến từ đời sống và kỷ luật tự giác: biết chọn giờ nước đứng, biết đọc hướng gió, biết giữ bình tĩnh khi gặp bất trắc. Có những đêm, chị chèo thuyền giữa sương mù dày đặc, mặt sông và bầu trời hòa làm một, không phân biệt đâu là bờ. Chị phải tin vào cảm giác, vào kinh nghiệm và vào mục tiêu phía trước.

Địch rình rập khắp nơi. Tiếng động nhỏ cũng có thể dẫn đến nổ súng. Nguyễn Thị Lựu học cách “đi như không đi”, lặng lẽ đến mức dòng nước cũng không nhận ra. Chị cất tài liệu trong những vật dụng tưởng chừng vô hại: đáy thuyền, bọc vải ướt, thậm chí trong mái tóc dài được bện khéo léo. Sự sáng tạo của giao liên là sáng tạo để sống còn.

III. NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ BÊN DÒNG SÔNG

Có những chuyến đi, chị phải chờ hàng giờ trong bụi lau, quan sát từng ánh đèn tuần tra, từng tiếng chèo lạ. Có khi đang giữa dòng, nghe tiếng động cơ, chị lập tức thả trôi, để con thuyền hòa vào bóng tối. Nỗi sợ là có thật, nhưng chị không để nỗi sợ điều khiển. Với Nguyễn Thị Lựu, sợ hãi là cảm xúc, nhiệm vụ là lý trí.

Những lần giao liên thành công, không ai vỗ tay, không có huân chương trao ngay. Chị trở về nhà, tiếp tục làm người con gái bình thường: vá áo, nấu cơm, chăm sóc gia đình. Sự bình thường ấy chính là lớp ngụy trang hoàn hảo nhất. Nhưng khi đêm xuống, khi có tín hiệu mới, chị lại khoác lên mình trách nhiệm của một mắt xích quan trọng trong guồng máy kháng chiến.

Có lần, một chuyến đi bị lộ. Địch truy đuổi gắt gao. Chị phải hy sinh an toàn cá nhân, đánh lạc hướng để bảo vệ tuyến liên lạc phía sau. Đêm ấy, sông Hồng cuộn sóng. Chị trở về muộn hơn thường lệ, ướt lạnh, kiệt sức – nhưng tài liệu đã đến nơi an toàn. Những khoảnh khắc như thế không ghi trong sử sách, nhưng được khắc sâu trong ký ức của những người được cứu.

IV. KHI SỰ HY SINH MANG GƯƠNG MẶT ĐỜI THƯỜNG

Nguyễn Thị Lựu không coi mình là anh hùng. Với chị, làm giao liên là việc cần làm, như chèo thuyền, gánh nước. Chính sự giản dị ấy làm nên tầm vóc của hy sinh. Chị chấp nhận nguy hiểm lặp đi lặp lại, chấp nhận không được biết kết quả cuối cùng của những tài liệu mình chuyển đi. Niềm tin của chị đặt vào tổ chức và tương lai.

Những năm sau, khi kháng chiến bước sang giai đoạn mới, tuyến giao liên được mở rộng, nhiều người tiếp bước chị. Kinh nghiệm của Nguyễn Thị Lựu được truyền lại: cách vượt sông an toàn, cách giữ bí mật, cách xử trí khi bị theo dõi. Một con người thầm lặng đã để lại một di sản thầm lặng – nhưng vô cùng quan trọng.

V. DÒNG SÔNG CÒN ĐÓ – CÂU CHUYỆN CÒN ĐI XA

Ngày hòa bình, sông Hồng vẫn chảy. Người ta qua sông bằng cầu, bằng phà, ít ai nhớ rằng đã từng có những đêm con sông là ranh giới sinh tử. Nhưng với những người từng sống trong kháng chiến, tên Nguyễn Thị Lựu gắn với ký ức về sự bền bỉ và lòng trung thành không điều kiện.

Câu chuyện của chị nhắc chúng ta rằng: lịch sử không chỉ được làm nên bởi những trận đánh lớn, mà bởi hàng nghìn chuyến đi nhỏ, đúng lúc, đúng chỗ. Nếu thiếu những người giao liên như Nguyễn Thị Lựu, nhiều mệnh lệnh sẽ không tới nơi, nhiều sinh mạng sẽ không được cứu.

👉 Thông điệp gửi tới thanh niên hôm nay:
Học Nguyễn Thị Lựu là học trách nhiệm thầm lặng, biết làm tốt phần việc của mình dù không ai nhìn thấy. Trong thời bình, tinh thần giao liên được thể hiện bằng kết nối – chia sẻ – giữ chữ tín, để tập thể luôn thông suốt và vững vàng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn