Nguyễn Thị Mai
Tháng năm 1972, khi chiến tranh còn phủ kín bầu trời quê hương, cô gái mười bảy tuổi tên Mai sống ở một làng nhỏ ven sông thuộc miền Trung. Mỗi buổi sáng, Mai cùng mẹ ra bến nước gánh từng đôi thùng nước về cho bộ đội đóng quân gần đó. Bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, nhưng trong ánh mắt Mai luôn ánh lên niềm tin và sự cứng cỏi.
Anh trai Mai là một người lính đang chiến đấu ở mặt trận xa. Trước ngày lên đường, anh dặn:
“Ở nhà, em thay anh chăm sóc mẹ và giữ vững tinh thần nhé.”
Từ đó, Mai vừa làm việc nhà, vừa tham gia đội thanh niên xung phong của xã. Công việc của Mai và các bạn là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe vận tải qua những đoạn đường bị đánh phá. Có những đêm, cả đội phải làm việc trong ánh đèn pin le lói, nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu mà tim vẫn không ngừng đập mạnh.
Một lần, khi đang lấp hố bom trên con đường đất đỏ, tiếng còi báo động vang lên. Mọi người vội chạy xuống hầm trú ẩn. Mai nhìn thấy một em nhỏ bị vấp ngã giữa đường. Không kịp suy nghĩ, cô lao ra kéo em vào hầm an toàn. Sau trận bom, khói bụi mù mịt, con đường lại thêm nhiều hố sâu. Nhưng Mai và các bạn vẫn tiếp tục công việc, bởi họ hiểu rằng mỗi đoạn đường được thông suốt là thêm một chuyến hàng ra tiền tuyến.
Những ngày tháng ấy, tuổi trẻ của Mai không có những buổi vui chơi, không có tiếng cười hồn nhiên của tuổi mười bảy. Thay vào đó là mồ hôi, là nỗi lo lắng, và cả sự dũng cảm lớn hơn tuổi.
Một buổi chiều, người đưa thư của xã mang đến một lá thư từ mặt trận. Đó là thư của anh trai Mai. Trong thư, anh kể về những đồng đội, về niềm tin chiến thắng, và nhắn nhủ Mai hãy giữ gìn sức khỏe. Mai đọc thư mà nước mắt lăn dài, nhưng đó là những giọt nước mắt của tự hào.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, con đường đất đỏ năm xưa đã được trải nhựa phẳng lì. Mai, giờ đã là một cô giáo làng, thường kể cho học sinh nghe về “thời hoa lửa” – thời mà tuổi trẻ của cô và biết bao người khác đã nở rộ giữa bom đạn.
Mai luôn kết thúc câu chuyện bằng một nụ cười:
“Chính trong những năm tháng gian khó ấy, chúng ta đã học được thế nào là yêu nước, là hy sinh, và là sống có trách nhiệm.”


