Cựu Thanh niên xung phong

Nguyễn Thị Mai

Giữa bản Đội 4, xã Tả Lèng, tỉnh Lai Châu – nơi núi rừng trập trùng, sương sớm còn vương trên từng mái nhà – có một người phụ nữ tóc đã bạc theo năm tháng nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường. Đó là bà  Nguyễn Thị Mai, sinh năm 1954, một cựu Thanh niên xung phong từng đi qua những năm tháng gian khổ mà hào hùng của đất nước.

01/03/2026Đoàn xã Tả Lèng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa bản Đội 4, xã Tả Lèng, tỉnh Lai Châu – nơi núi rừng trập trùng, sương sớm còn vương trên từng mái nhà – có một người phụ nữ tóc đã bạc theo năm tháng nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường. Đó là bà Nguyễn Thị Mai, sinh năm 1954, một cựu Thanh niên xung phong từng đi qua những năm tháng gian khổ mà hào hùng của đất nước.

Những năm cuối thập niên 1970, khi biên cương Tổ quốc đứng trước nhiều thử thách, tiếng gọi của quê hương vang lên giữa núi rừng Tây Bắc. Khi ấy, bà còn rất trẻ, tuổi đời vừa tròn đôi mươi, là một cô gái nhỏ bé nhưng mang trong mình tinh thần lớn lao. Gác lại những ước mơ riêng, bà tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, lên đường làm nhiệm vụ tại các công trình giao thông và hậu cần phục vụ chiến đấu ở vùng cao Lai Châu.

Nhiệm vụ của bà và đồng đội là mở đường, giữ đường, vận chuyển vật tư, lương thực và đảm bảo các tuyến giao thông luôn thông suốt để phục vụ bộ đội làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới. Giữa núi cao, vực sâu, đất đá sạt lở liên miên, những người Thanh niên xung phong – trong đó có bà – ngày cuốc đá, đêm gùi hàng, tay chai sạn, vai trĩu nặng nhưng chưa bao giờ chùn bước.

Cơm ăn vội giữa rừng, nước uống từ khe suối, có những ngày mưa rừng xối xả, áo chưa kịp khô đã lại khoác lên người để tiếp tục công việc. Bom mìn còn sót lại, đá lăn, đường trơn trượt luôn rình rập, nhưng điều giữ chân bà và đồng đội chính là ý nghĩ giản dị mà thiêng liêng: “Đường phải thông để bộ đội kịp ra biên giới, để Tổ quốc được bình yên.”

Là nữ Thanh niên xung phong, bà không chỉ làm những công việc nặng nhọc như nam giới, mà còn âm thầm chăm sóc đồng đội khi ốm đau, vá áo, nấu cơm, động viên nhau vượt qua những lúc tưởng chừng kiệt sức. Giữa gian khó, nụ cười của bà và những người con gái TNXP năm ấy chính là nguồn động viên lớn lao, như những bông hoa rừng bền bỉ nở giữa đá sỏi.

Chiến tranh qua đi, hoàn thành nhiệm vụ, bà Nguyễn Thị Mai trở về đời thường, gắn bó với bản Đội 4, xã Tả Lèng. Cuộc sống còn nhiều vất vả, nhưng phẩm chất của người Thanh niên xung phong năm nào vẫn vẹn nguyên: cần cù, chịu thương chịu khó, luôn gương mẫu trong gia đình và cộng đồng.

Hôm nay, khi những con đường đất năm xưa đã trở thành tuyến giao thông nối liền bản làng, khi tiếng xe thay cho tiếng cuốc đá, bà chỉ lặng lẽ mỉm cười.

Với bà, phần thưởng lớn nhất không phải là huân chương, mà là sự đổi thay của quê hương, là cuộc sống ấm no của thế hệ trẻ hôm nay.

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Mai– người nữ Thanh niên xung phong bản Đội 4 – là minh chứng sống động cho tinh thần cống hiến thầm lặng mà cao đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng “thời hoa lửa”. Đó cũng là ngọn lửa truyền thống tiếp tục được thắp sáng, soi đường cho lớp thanh niên hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn