Bài viết

NGUYỄN THỊ MAI (HUYỀN TRANG): NỮ BIỆT ĐỘNG "XUẤT QUỶ NHẬP THẦN" VÀ TRẬN ĐÁNH VÀO DINH ĐỘC LẬP 1968

Phú Thọ21/01/2026Sưu tầm (xã Đại Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa lòng Sài Gòn hoa lệ những năm 1960, ít ai ngờ rằng người con gái xinh đẹp, ăn mặc thời thượng thường xuất hiện tại các tụ điểm của giới thượng lưu lại là một trong những tay súng thiện xạ của Đội Biệt động F100. Đó là Nguyễn Thị Mai (bí danh Huyền Trang), người đã trực tiếp tham gia chỉ huy mũi tấn công vào Dinh Độc Lập trong chiến dịch Tết Mậu Thân 1968. Cuộc đời bà là minh chứng cho sự mưu trí và lòng quả cảm tột cùng của lực lượng tình báo - biệt động miền Nam.

Bà Nguyễn Thị Mai sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng tại Long An. Được giác ngộ từ sớm, bà thâm nhập vào nội đô Sài Gòn dưới vỏ bọc một tiểu thư khuê các. Nhiệm vụ của bà không chỉ là trinh sát địa hình mà còn là vận chuyển vũ khí, chất nổ từ vùng ven vào các hầm bí mật ngay trong lòng thành phố.

Phóng viên: Thưa bà, điều gì là khó khăn nhất đối với một nữ biệt động khi phải hoạt động ngay dưới mũi tên họng súng của các cơ quan mật vụ dày đặc tại Sài Gòn?

Nhân chứng Nguyễn Thị Mai: Đó là việc phải giữ cho mình một cái đầu lạnh trong mọi tình huống. Chúng tôi sống giữa kẻ thù, hằng ngày đối mặt với sự kiểm tra gắt gao. Có những lần tôi chở thuốc nổ trên xe gắn máy, đi ngang qua bốt cảnh sát, tim đập thình thịch nhưng mặt vẫn phải thản nhiên cười nói. Trong mắt chúng, tôi là một cô gái ham chơi, nhưng thực chất mỗi con đường, mỗi ngõ ngách dẫn vào Dinh Độc Lập tôi đều đã thuộc lòng trong sơ đồ tác chiến.

Trong đêm mùng 1 rạng sáng mùng 2 Tết Mậu Thân 1968, bà Mai cùng đồng đội đã thực hiện một trận đánh chấn động địa cầu khi tấn công trực diện vào Dinh Độc Lập – sào huyệt của chính quyền Sài Gòn.

Phóng viên: Trận đánh năm ấy đã diễn ra nghẹt thở như thế nào? Cảm xúc của bà khi đối đầu với hỏa lực cực mạnh của địch ngay tại mục tiêu tối thượng đó ra sao?

Nhân chứng Nguyễn Thị Mai: Hỏa lực của địch rất mạnh, chúng tôi chỉ có súng ngắn và thủ pháo nhưng bù lại là yếu tố bất ngờ. Trận đánh diễn ra vô cùng khốc liệt, nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống ngay trước cổng Dinh. Khi bị bao vây, chúng tôi kiên cường bám trụ suốt nhiều giờ đồng hồ. Tôi bị thương nặng và bị bắt ngay sau đó. Trong nhà lao, dù bị tra tấn dã man bằng điện giật và các thủ đoạn hèn hạ nhất, tôi vẫn tự hào vì mình đã làm cho kẻ thù hiểu rằng: Không có nơi nào ở Sài Gòn là an toàn đối với chúng khi lòng dân đã hướng về cách mạng.

Sau ngày giải phóng, bà trở về với cuộc sống đời thường, lặng lẽ chăm sóc gia đình và tham gia các hoạt động giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Bà là một nhân chứng sống cho một thời đại mà "mỗi góc phố, mỗi căn nhà đều có thể trở thành trận địa".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn