Nguyễn Thị Mai Tâm – cô gái 19 tuổi cõng thương binh qua suối
Năm 19 tuổi, Nguyễn Thị Mai Tâm đã tốt nghiệp lớp dược tá và nhập ngũ.
Thay vì ở một nơi tương đối an toàn, cô cùng đơn vị hành quân lên chiến trường Điện Biên Phủ.
Những chuyến hành quân thường diễn ra ban đêm.
Đường rừng tối.
Suối sâu.
Dốc cao.
Có người mệt đến mức không đi nổi.
Nhưng đoàn quân không dừng lại lâu.
Theo hồi ức của bà, khi có người mệt, những người phía sau có thể vắt tay lên vai người đi trước; có lúc phải cõng thương binh qua những đoạn đường khó.
Đó là hình ảnh rất khác với những gì người ta thường hình dung về một cô gái 19 tuổi.
Ở tuổi ấy, một cô gái có thể đang học tập.
Có thể đang nghĩ về gia đình.
Nhưng Nguyễn Thị Mai Tâm lại sống trong những đêm hành quân.
Đôi chân phải vượt dốc.
Đôi vai phải mang người bị thương.
Có khi vừa đi vừa phải cố gắng không để mình ngã.
Điều đặc biệt là những người trẻ ấy không coi việc phục vụ thương binh là một công việc phụ.
Đối với họ, đó là một phần của chiến đấu.
Người lính ngoài trận địa cầm súng.
Người quân y giữ lấy mạng sống của người lính.
Hai công việc khác nhau nhưng cùng hướng về một mục tiêu.
Sau chiến tranh, ký ức về những đêm hành quân vẫn còn.
Nhưng điều đáng nhớ nhất không phải là sự mệt mỏi.
Đó là tinh thần của những người trẻ.
Họ biết mình đang đi vào một nơi nguy hiểm.
Nhưng vẫn đi.
Bởi phía trước có những người đang cần họ.



