NGUYỄN THỊ MÈ: NHỮNG ĐỨA CON ĐI CÙNG DÁNG ĐỨNG QUÊ HƯƠNG
Giữa nắng gió của ấp Thiện Chánh, xã Phương Thạnh, huyện Càng Long, cuộc đời của mẹ Nguyễn Thị Mè (1934 – 2018) như một đóa hoa lục bình dẻo dai, bám rễ sâu vào lòng đất mẹ Trà Vinh. Cuộc đời ấy không chỉ là những tháng ngày lao động tần tảo mà còn là một bản hùng ca được viết bằng máu, nước mắt và sự hy sinh thầm lặng qua ba cuộc chiến.
Mẹ Mè lớn lên khi đất nước còn chìm trong bóng tối của thực dân. Tuổi thanh xuân của mẹ gắn liền với những buổi làm đồng và những cuộc họp mật của du kích địa phương. Tại đây, mẹ đã gặp và nên duyên cùng đồng chí Nguyễn Văn Ba. Họ cùng sinh ra trên dải đất Càng Long kiên cường, cùng chung lý tưởng và cùng xây dựng một mái ấm với 7 người con (5 trai, 2 gái).
Dưới mái nhà tranh vách lá, mẹ Mè vừa là hậu phương vững chắc, vừa là người tiếp tế cho chồng hoạt động cách mạng. Tiếng ru con của mẹ hòa cùng tiếng súng xa xa, tạo nên một bản nhạc đời vừa bi tráng vừa hy vọng.
mẹ – chiến sĩ du kích Nguyễn Văn Ba – trong một lần thực hiện nhiệm vụ bảo vệ địa bàn tại ấp Thiện Chánh đã rơi vào ổ phục kích của địch. Dưới làn mưa đạn, ông bị thương nặng và hy sinh trên đường chuyển về tuyến sau.
Nỗi đau mất đi người bạn đời sát cánh bấy lâu khiến trái tim mẹ thắt lại. Nhưng mẹ không gục ngã. Nhìn 7 đứa con thơ, mẹ hiểu rằng mình phải thay chồng tiếp tục làm chỗ dựa cho đàn con và cho cả cách mạng. Mẹ nén đau thương vào trong, tiếp tục tần tảo nuôi con, nuôi cán bộ, đợi ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.
Hòa bình lập lại năm 1975, mẹ chưa kịp hưởng trọn niềm vui đoàn viên thì bóng ma chiến tranh lại ập đến ở phía biên giới Tây Nam. Con trai của mẹ – Nguyễn Văn Hiếu (sinh năm 1957) – khi ấy mới 21 tuổi, mang trong mình dòng máu kiên cường của cha, đã hăng hái lên đường nhập ngũ.
Tháng 9 năm 1978, tại mặt trận Hồng Ngự, Đồng Tháp, người chiến sĩ Binh nhất Nguyễn Văn Hiếu đã anh dũng ngã xuống trong trận chiến ác liệt chống quân xâm lược Pôn Pốt. Một lần nữa, mẹ Mè lại nhận về tấm giấy báo tử. Đứa con trai mà mẹ chắt chiu từng muỗng cháo, manh áo nay đã nằm lại nơi đất khách để giữ gìn từng tấc đất biên cương.
Cả cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Mè là một hành trình dâng hiến. Mẹ dâng hiến tuổi thanh xuân cho lao động, dâng hiến người chồng thân yêu cho độc lập và dâng hiến đứa con dứt ruột đẻ ra cho sự bình yên của Tổ quốc.
Ngày 4/8/2014, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng". Đó là sự tri ân muộn màng nhưng vô cùng xứng đáng cho những mất mát không gì bù đắp nổi.
Mẹ ra đi vào năm 2018, nhưng câu chuyện về gia đình mẹ – một gia đình mà cha và con đều là liệt sĩ – vẫn mãi là ngọn lửa hồng sưởi ấm truyền thống cách mạng của vùng đất Càng Long. Mẹ không chỉ là người mẹ của 7 người con, mà là người mẹ chung của cả dân tộc Việt Nam anh hùng.



