Nguyễn Thị Minh Khai ( 1910 -1941)
Nguyễn Thị Minh Khai (1910–1941) là một nhà cách mạng Việt Nam, hoạt động nổi bật trong phong trào cách mạng những năm 1930 và là một trong những lãnh đạo của Đảng Cộng sản Đông Dương thời kỳ trước Cách mạng Tháng Tám. Bà được biết đến với vai trò lãnh đạo, hoạt động quốc tế và tinh thần kiên cường trước khi bị thực dân Pháp xử bắn năm 1941, trở thành một nhân vật lịch sử được tưởng niệm rộng rãi tại Việt Nam.
Bà tên khai sinh là Nguyễn Thị Vịnh, sinh tại Vinh, Nghệ An. Tham gia phong trào yêu nước từ khi còn rất trẻ, bà gia nhập tổ chức Tân Việt Cách mạng Đảng trước khi trở thành đảng viên của Đảng Cộng sản Đông Dương năm 1930. Trong những năm đầu hoạt động, bà phụ trách công tác tuyên truyền, huấn luyện và vận động phụ nữ tại khu vực Vinh – Bến Thủy.
Từ năm 1930, Nguyễn Thị Minh Khai được cử sang Hương Cảng để làm việc trong mạng lưới của Quốc tế Cộng sản, nơi bà được Hồ Chí Minh trực tiếp hướng dẫn về lý luận và công tác cách mạng. Sau khi bị bắt tại Hương Cảng và giam giữ trong giai đoạn 1931–1933, bà tiếp tục hoạt động ở Thượng Hải và Moskva. Năm 1935, bà tham dự Đại hội lần thứ VII của Quốc tế Cộng sản và trình bày tham luận về vai trò của phụ nữ Đông Dương trong phong trào đấu tranh chống chủ nghĩa thực dân.
Năm 1940, Nguyễn Thị Minh Khai bị chính quyền thực dân Pháp bắt giữ sau khi phong trào cách mạng ở Nam Kỳ bị đàn áp. Sau quá trình giam giữ và xét xử, bà bị xử bắn tại Ngã Ba Giồng (Hóc Môn) ngày 28 tháng 8 năm 1941, khi mới 31 tuổi.



