Nguyễn Thị Minh Khai: Đóa hồng đỏ giữa bão táp cách mạng
Có lẽ bạn đang muốn nhắc đến Nguyễn Thị Minh Khai — người nữ chiến sĩ cộng sản đầu tiên của Việt Nam, người đã dùng máu và hoa để viết nên một chương sử chói lọi. Sự nhầm lẫn nhỏ về họ không làm mờ đi ánh hào quang của người con gái xứ Nghệ ấy, bởi tên tuổi của chị đã tạc vào dáng đứng của đất nước. Hãy cùng quay ngược thời gian về những năm đầu thế kỷ XX, để nghe câu chuyện về "đóa hồng thép" đã hiến dâng trọn vẹn thanh xuân cho lý tưởng độc lập.
Nguyễn Thị Minh Khai sinh ra tại vùng đất học Vinh (Nghệ An). Ngay từ thuở thiếu thời, chị đã sớm bộc lộ một tâm hồn nhạy cảm trước cảnh lầm than của dân tộc và một trí tuệ sắc sảo vượt xa những người cùng thời. Mười bảy tuổi, chị đã dấn thân vào con đường cách mạng, rời bỏ cuộc sống bình yên để đi theo tiếng gọi của non sông.
Chị là người phụ nữ Việt Nam đầu tiên vươn mình ra biển lớn, sang tận Quảng Châu rồi đến Mát-xcơ-va để học tập và hoạt động. Chị biết nói thông thạo nhiều ngoại ngữ, bản lĩnh hiên ngang khi đứng trên bục diễn đàn quốc tế để nói về nỗi đau của một dân tộc mất nước. Với chị, tri thức chính là vũ khí, và lý tưởng chính là kim chỉ nam cho mỗi bước chân bôn ba nơi đất khách.
Trở về nước giữa lúc thực dân Pháp đàn áp gắt gao, chị được phân công làm Bí thư Thành ủy Sài Gòn - Chợ Lớn. Giữa lòng thành phố hoa lệ nhưng đầy rẫy mật thám, chị hóa thân thành nhiều vai khác nhau: khi là một người phụ nữ lao động tần tảo, khi là một trí thức trang nhã, để bí mật gieo những hạt mầm cách mạng vào lòng nhân dân.
Chị chính là linh hồn, là người chuẩn bị kỹ lưỡng từng "mạch máu" cho cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ. Trong những căn nhà lá đơn sơ, dưới ánh đèn dầu leo lét, chị đã cùng các đồng chí thức trắng đêm để bàn kế hoạch, để khơi dậy ngọn lửa đấu tranh trong lòng tầng lớp công nhân và nhân dân lao động Sài Gia Định.
Năm 1940, chị bị giặc bắt ngay trước khi cuộc khởi nghĩa nổ ra. Trong căn hầm ẩm thấp của Khám Lớn Sài Gòn, thực dân Pháp đã dùng đủ mọi cực hình tàn khốc nhất hòng khuất phục người phụ nữ mảnh mai ấy. Thế nhưng, chúng đã lầm.
Càng bị tra tấn, ý chí của chị càng trở nên sắt đá. Người ta kể lại rằng, khi đôi chân không còn đứng vững vì đòn roi, chị đã dùng chính máu từ vết thương của mình để viết lên tường xà phòng những vần thơ bất khuất, để nhắn nhủ đồng đội giữ vững niềm tin. Chị không chỉ chiến đấu cho riêng mình, mà còn là điểm tựa tinh thần cho biết bao anh chị em bạn tù giữa chốn địa ngục trần gian.
Sáng ngày 28 tháng 8 năm 1941, thực dân Pháp đưa chị ra pháp trường Ngã ba Giồng (Hóc Môn). Trước giờ hành quyết, chị yêu cầu được mặc chiếc áo trắng và cài một đóa hoa lên ngực.
Đứng trước họng súng đen ngóm, chị bình thản từ chối chiếc băng bịt mắt. Chị muốn được nhìn thấy bầu trời quê hương, nhìn thấy những hàng cau, bãi mía của vùng đất Hóc Môn lần cuối cùng. Lời hô vang của chị trước lúc hy sinh: "Cách mạng Việt Nam nhất định thắng lợi!" như một luồng điện mạnh mẽ, xuyên qua làn đạn, truyền thẳng vào trái tim của những người đang đứng đó.
Chị ngã xuống ở tuổi 31 - cái tuổi rực rỡ nhất của người phụ nữ, để lại một người con gái nhỏ chưa tròn một tuổi và một tấm gương về lòng trung trinh không bao giờ phai nhạt.
Nguyễn Thị Minh Khai không chỉ là một người anh hùng, chị là hiện thân cho vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam thời đại mới: thông tuệ ở hải ngoại và kiên cường nơi pháp trường. Chị có nhành hoa cài trên ngực áo trắng, là tình yêu sâu nặng dành cho đồng chí Lê Hồng Phong và đứa con thơ. Và chị có ý chí bất khuất trước đòn roi, là lời tuyên ngôn đanh thép khẳng định sự thắng lợi tất yếu của chính nghĩa


