NGUYỄN THỊ MINH KHAI – NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT**
Nguyễn Thị Minh Khai sinh ra trong một gia đình trí thức yêu nước tại Nghệ An – vùng đất giàu truyền thống cách mạng. Ngay từ khi còn rất trẻ, chị đã sớm nhận ra con đường duy nhất để giải phóng dân tộc là đi theo cách mạng. Không chấp nhận cuộc sống an phận, Nguyễn Thị Minh Khai dấn thân vào con đường đấu tranh đầy hiểm nguy.
Chị tham gia nhiều tổ chức cách mạng quan trọng, được giao nhiệm vụ liên lạc, tuyên truyền, tổ chức phong trào quần chúng. Với trí tuệ sắc sảo, tinh thần kiên cường và lòng trung thành tuyệt đối, chị nhanh chóng trở thành cán bộ nòng cốt của Đảng. Dù thường xuyên bị mật thám theo dõi, chị vẫn không nao núng, tiếp tục hoạt động với quyết tâm sắt đá.
Năm 1940, khi phong trào cách mạng ở Nam Kỳ bùng nổ, Nguyễn Thị Minh Khai bị địch bắt. Nhà tù thực dân trở thành nơi kẻ thù dùng đủ mọi thủ đoạn tra tấn hòng khuất phục ý chí của chị. Nhưng càng tra khảo, chúng càng thất bại. Nguyễn Thị Minh Khai vẫn giữ vững tinh thần, động viên đồng chí, biến chốn lao tù thành nơi hun đúc ý chí đấu tranh.
Ngày bị đưa ra pháp trường Sài Gòn, chị vẫn bình thản, đôi mắt ánh lên niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng. Trước khi hy sinh, chị hô vang khẩu hiệu cách mạng, gửi trọn niềm tin vào thế hệ mai sau. Viên đạn của kẻ thù không thể dập tắt được ngọn lửa mà chị đã thắp lên trong lòng dân tộc.
Nguyễn Thị Minh Khai ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng cuộc đời và sự hy sinh của chị trở thành ngọn đuốc soi đường cho phụ nữ Việt Nam trên con đường đấu tranh vì độc lập, tự do.


