Bài viết

Nguyễn Thị Minh Khai: Người con gái kiên trung của xứ Nghệ

Đà Nẵng13/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử cách mạng Việt Nam, Nguyễn Thị Minh Khai là một trong những nữ lãnh đạo đầu tiên và xuất sắc nhất, một người phụ nữ đã chứng minh rằng ý chí cách mạng không hề có sự phân biệt nam nữ. Sinh năm 1910 tại thành phố Vinh, Nghệ An – mảnh đất giàu truyền thống đấu tranh, Minh Khai sớm được thừa hưởng tinh thần quật cường của quê hương. Năm 17 tuổi, chị đã tham gia Đảng Tân Việt và bắt đầu dấn thân vào con đường cứu nước đầy gian khổ. Cuộc đời của chị là một bản anh hùng ca về sự học tập không ngừng, lòng trung thành tuyệt đối với Đảng và sự hy sinh cao cả vì độc lập dân tộc.

Nguyễn Thị Minh Khai không chỉ hoạt động trong nước mà còn là một nhà hoạt động quốc tế xuất sắc. Chị từng sang Trung Quốc, rồi sang Liên Xô học tập tại Trường Đại học Phương Đông và tham dự Đại hội VII của Quốc tế Cộng sản. Tại đây, chị đã dõng dạc đọc bài tham luận về vai trò của phụ nữ trong đấu tranh giải phóng dân tộc, làm nức lòng bạn bè quốc tế. Trở về nước vào năm 1936, chị được cử giữ chức Bí thư Thành ủy Sài Gòn - Chợ Lớn. Giữa lòng sào huyệt của kẻ thù, chị đã cùng với chồng là đồng chí Lê Hồng Phong xây dựng hệ thống cơ sở Đảng vững mạnh, lãnh đạo nhân dân đấu tranh đòi quyền dân sinh, dân chủ.

Năm 1940, sau cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ, Nguyễn Thị Minh Khai bị thực dân Pháp bắt giữ. Trong nhà tù, chúng đã dùng những hình thức tra tấn tàn nhẫn nhất mà một người phụ nữ phải chịu đựng. Chúng đánh đập, tra điện, bỏ đói, hòng bắt chị khai ra đầu não của Đảng tại Nam Kỳ. Thế nhưng, kẻ thù đã hoàn toàn thất bại trước bản lĩnh của người con gái xứ Nghệ. Thậm chí, ngay cả khi biết tin chồng mình là đồng chí Lê Hồng Phong đã hy sinh trong tù, chị vẫn nén nỗi đau riêng để tiếp tục khích lệ tinh thần các đồng chí khác. Chị dùng máu của mình viết lên tường xà lim những vần thơ đầy khí tiết, khẳng định niềm tin sắt đá vào ngày thắng lợi cuối cùng của cách mạng.

Sáng ngày 28/8/1941, thực dân Pháp đưa Nguyễn Thị Minh Khai ra bãi bắn Hóc Môn. Đứng trước nòng súng của kẻ thù, chị vẫn giữ vững tư thế hiên ngang. Chị từ chối bịt mắt và nhắn nhủ những lời cuối cùng với đồng bào: "Việc chúng tôi làm là chính nghĩa. Vì muốn tổ quốc tự do, nhân dân ấm no mà chúng tôi làm cách mạng. Các chí sĩ anh hùng không bao giờ chết!". Tiếng súng vang lên, chị ngã xuống nhưng tinh thần Minh Khai đã hòa vào hồn thiêng sông núi. Chị ra đi để lại một tấm gương sáng ngời về người phụ nữ Việt Nam: giỏi việc nước, đảm việc nhà, kiên cường trước quân thù và sắt son với lý tưởng. Tên chị mãi mãi là niềm tự hào của phụ nữ Việt Nam và của toàn dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn