Nguyễn Thị Minh Khai – người con gái thành Vinh bất khuất
Nữ chiến sĩ cộng sản tiền bối lãnh đạo Khởi nghĩa Nam Kỳ, trước pháp trường vẫn hiên ngang vạch tội thực dân.
Nguyễn Thị Minh Khai sinh năm 1910 tại Vinh, Nghệ An. Mới 17 tuổi, chị đã tham gia hoạt động cách mạng trong phong trào học sinh, rồi thoát ly gia đình, trở thành cán bộ của Đảng từ những ngày đầu thành lập, từng công tác tại văn phòng chi nhánh Quốc tế Cộng sản ở Hương Cảng, học Đại học Phương Đông và là đại biểu trẻ tham dự Đại hội VII Quốc tế Cộng sản năm 1935.
Năm 1936, chị về nước, được phân công làm Bí thư Thành ủy Sài Gòn – Chợ Lớn, lãnh đạo phong trào công nhân trong thời kỳ Mặt trận Dân chủ. Chồng chị – đồng chí Lê Hồng Phong – cũng là cán bộ lãnh đạo của Đảng; đôi vợ chồng cách mạng chỉ có những ngày đoàn tụ ngắn ngủi giữa hai chuyến công tác bí mật.
Tháng 7/1940, chị bị mật thám Pháp bắt khi đang chuẩn bị cho cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ. Trong tù, dù bị tra tấn cực kỳ dã man, chị vẫn kiên trung, dùng máu viết lên tường xà lim những vần thơ giữ vững khí tiết: "Dù đánh dù treo càng cương quyết / Dù kìm dù kẹp chẳng sai lời…"
Sau khi Khởi nghĩa Nam Kỳ nổ ra, thực dân Pháp khép chị án tử hình. Ngày 28/8/1941, chị bị xử bắn tại Hóc Môn cùng các đồng chí Nguyễn Văn Cừ, Võ Văn Tần, Phan Đăng Lưu. Trước họng súng quân thù, người nữ chiến sĩ 31 tuổi vẫn hô vang khẩu hiệu cách mạng, để lại tấm gương bất khuất cho phụ nữ Việt Nam muôn đời sau.


