Nguyễn Thị Minh Khai – Người nữ chiến sĩ cách mạng kiên cường (1)
Người ta vẫn thường nhắc về những con đường Trường Sơn như một huyền thoại của lòng dũng cảm và sức chịu đựng, nhưng ít ai biết rằng có một con đường khác, nhỏ hơn, âm thầm hơn, được tạo nên bởi chính đôi bàn chân trần của một con người. Ông là Nguyễn Viết Sinh, người con của đồng bào Vân Kiều sinh ra giữa đại ngàn Quảng Bình, nơi mà mỗi sớm mai thức dậy là tiếng chim rừng lảnh lót chứ không phải tiếng còi xe, nơi mà con người sống dựa vào rừng và hiểu rừng như hiểu chính lòng bàn tay mình. Khi chiến tranh lan đến từng gốc cây ngọn cỏ, chàng trai Vân Kiều ấy đã không cầm súng theo cách của những người lính, mà chọn cho mình một con đường khác con đường của những bước chân. Năm 1966, khi tuyến vận tải Trường Sơn trở thành huyết mạch sống còn nối liền hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến lớn miền Nam, máy bay Mỹ ngày đêm rải bom xuống những con đường đất đỏ khiến bao đoàn xe vận tải bốc cháy, hàng hóa đổ xuống vực sâu, những chiếc cầu vừa bắc xong đã bị cắt đứt, thì Nguyễn Viết Sinh lặng lẽ quẩy chiếc gùi trên vai, đi vào rừng. Đôi bàn chân trần của ông đạp lên đá sắc, lên gai rừng, lên những mảnh bom còn nóng hổi, mỗi bước đi là một lần ông thì thầm với núi rừng rằng hãy che chở cho ông, cho những bao gạo, những thùng đạn, những cuộn băng y tế mà ông đang cõng trên lưng. Hành trang của ông không phải là giày dép hay áo giáp, mà là một nắm muối rang để giữ nước, một chiếc võng dù mỏng manh để ngủ treo mình giữa những tán cây khi đêm xuống, và một trái tim cháy đỏ tình yêu quê hương. Cứ thế, suốt những năm tháng ác liệt nhất từ 1966 đến 1972, Nguyễn Viết Sinh đã một mình gùi tổng cộng hơn năm mươi lăm tấn hàng một con số mà nếu không tận mắt chứng kiến, người ta sẽ tưởng như hoang đường, bởi đó là khối lượng của hàng chục chuyến xe tải cộng lại. Nhưng điều khiến người ta phải lặng người khi nghe kể, là quãng đường mà đôi chân trần ấy đã đi qua: trên bốn vạn cây số, tương đương với việc ông đã đi bộ trọn một vòng Trái Đất. Không một đôi giày nào có thể bền được đến thế, không một cỗ máy nào có thể dẻo dai được như đôi chân của người con trai Vân Kiều ấy.



