Nguyễn Thị Minh Khai trước giờ hy sinh

Nguyễn Thị Minh Khai trước giờ hy sinh

Tháng 7 năm 1940, Nguyễn Thị Minh Khai bị thực dân Pháp bắt tại Sài Gòn sau một cuộc họp của Xứ ủy Nam Kỳ. Từ một người phụ nữ từng hoạt động ở nước ngoài, từng đứng trên diễn đàn Quốc tế Cộng sản để nói về cuộc đấu tranh của phụ nữ Đông Dương, giờ đây chị bị giam trong Khám Lớn Sài Gòn và phải đối diện với bản án tử hình. Trong phiên tòa xử kín, khi chánh án đọc bản án và tuyên: “Nguyễn Thị Minh Khai, tử hình!”, chị không tỏ ra sợ hãi. Chị quay lại nhìn người em gái đang có mặt và nhẹ nhàng nói: “Thôi, em về đi. Chị chết nhưng không ân hận, vì chị đã làm một việc có ích cho dân tộc, cho cách mạng.” Sau khi trở về xà lim án chém, Minh Khai vẫn giữ tinh thần bình tĩnh. Chị tranh thủ từng ngày để truyền lại kinh nghiệm hoạt động cho những người cùng bị giam. Những ngày chờ ra pháp trường, chị còn tước từng sợi vải từ áo tù để đan một chiếc áo gối. Đó là món quà chị muốn để lại cho cha mẹ già. Trong những giờ phút cuối cùng, chị vẫn nhớ đến chồng là Lê Hồng Phong, lúc ấy đang bị giam tại Côn Đảo, và nhờ đồng chí nhắn gửi lời chào vĩnh biệt. Ngày 28 tháng 8 năm 1941, Nguyễn Thị Minh Khai bị đưa đến Hóc Môn để xử bắn cùng Nguyễn Văn Cừ, Hà Huy Tập, Phan Đăng Lưu và Võ Văn Tần. Người phụ nữ quê Nghệ An ấy ra đi khi mới 31 tuổi, để lại câu chuyện về một người chiến sĩ đã đi qua nhà tù, án tử hình và những giờ phút cuối cùng mà vẫn không tỏ ra hối tiếc về con đường mình đã chọn.



