Cựu chiến binh

NGUYỄN THỊ MÙI CỰU CHIẾN BINH

TP. Hồ Chí Minh02/07/2026Chi đoàn MN Sơn Ca (xã Long Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN THỊ MÙI CỰU CHIẾN BINH

🌻CÂU CHUYỆN NGƯỜI DU KÍCH GIAO LIÊN NĂM XƯA – NGUYỄN THỊ MÙI🌻

---------------------------------------------

Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của Việt Nam, bên cạnh những chiến sĩ trực tiếp cầm súng chiến đấu ngoài chiến trường, còn có rất nhiều người dân bình thường, trong đó có cả phụ nữ và trẻ em, tham gia cách mạng bằng nhiều hình thức khác nhau như làm giao liên, đưa tin, nuôi giấu cán bộ. Qua cuộc trò chuyện với cô Nguyễn Thị Mùi, sinh năm 1956, chúng tôi càng hiểu rõ hơn về những đóng góp thầm lặng nhưng vô cùng to lớn của thế hệ đi trước trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.

Theo lời kể, cô Nguyễn Thị Mùi không trực tiếp cầm súng chiến đấu ngoài mặt trận, nhưng cô tham gia lực lượng du kích và làm nhiệm vụ giao liên từ khi còn rất nhỏ. Khi mới 9 tuổi, cô đã tham gia làm giao liên, nhiệm vụ chủ yếu là đưa thư từ, tin tức, liên lạc giữa các cơ sở cách mạng. Đây là công việc hết sức nguy hiểm vì luôn phải di chuyển qua nhiều khu vực có địch kiểm soát, có thể bị bắt hoặc bị nghi ngờ bất cứ lúc nào. Tuy nhiên, với tinh thần yêu nước và ý thức trách nhiệm, cô vẫn tham gia hoạt động cho đến khoảng năm 1972 – thời điểm chiến tranh diễn ra rất ác liệt, đặc biệt là trong giai đoạn “mùa hè đỏ lửa”.

Trong thời gian đó, do tình hình chiến sự căng thẳng, quân Mỹ và chính quyền Sài Gòn tiến hành dồn dân, giải tỏa nhiều khu vực, trong đó có vùng Bến Phút, Hòa Long. Người dân bị buộc phải rời khỏi vùng căn cứ cách mạng, nhiều gia đình phải ly tán, mỗi người một nơi. Gia đình cô cũng bị đưa lên Sài Gòn sinh sống. Tuy nhiên, dù sống trong vùng đô thị do chính quyền Sài Gòn quản lý, cô và một số người vẫn tiếp tục tham gia hoạt động cách mạng bí mật tại Sài Gòn, tiếp tục làm nhiệm vụ liên lạc và hỗ trợ cách mạng cho đến ngày đất nước được giải phóng.

Sau khi đất nước thống nhất năm 1975, cô không tiếp tục hoạt động cách mạng mà trở về cuộc sống đời thường, mưu sinh bằng việc mở quán ăn và làm dịch vụ nấu ăn tại Sài Gòn. Cuộc sống sau chiến tranh tuy không còn bom đạn nhưng vẫn còn nhiều khó khăn, tuy nhiên những người từng tham gia cách mạng như cô vẫn tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới.

Không chỉ bản thân cô tham gia cách mạng, gia đình cô cũng có truyền thống cách mạng. Cha cô là người miền Bắc, tham gia cách mạng từ thời chiến tranh trước đó. Đặc biệt, anh trai của cô cũng tham gia cách mạng từ khi mới 9 tuổi, hoạt động trong lực lượng bộ đội địa phương và sau đó lên căn cứ hoạt động ở khu vực Lâm Khánh. Trong thời chiến tranh, cuộc sống trong rừng núi vô cùng gian khổ và nguy hiểm, nhiều người đã hy sinh. Theo lời cô kể, trong đơn vị của anh trai cô có rất nhiều người chết, riêng trong gia đình có bốn người anh trai đã hy sinh trong chiến tranh, chỉ còn lại một người sống sót nhưng bị thương và chịu nhiều di chứng chiến tranh. Sau này người anh đó sống đến 72 tuổi thì qua đời.

Qua câu chuyện của cô Nguyễn Thị Mùi, có thể thấy chiến tranh không chỉ ảnh hưởng đến một cá nhân mà ảnh hưởng đến cả một gia đình, thậm chí nhiều thế hệ. Nhiều người đã hy sinh, nhiều người mang thương tật suốt đời, nhiều gia đình mất đi người thân. Tuy nhiên, chính nhờ sự hy sinh to lớn đó mà đất nước Việt Nam mới có được hòa bình và độc lập như ngày hôm nay.

Câu chuyện của cô là một minh chứng cho tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của nhân dân Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Qua đó, thế hệ trẻ ngày nay cần hiểu rõ hơn về lịch sử dân tộc, biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh vì Tổ quốc, đồng thời cố gắng học tập, lao động và sống có ích để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN THỊ MÙI CỰU CHIẾN BINH | Câu chuyện thời hoa lửa