Nguyễn Thị Na
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
BỮA CƠM ĐẦU TIÊN SAU NGÀY HÒA BÌNH
Trong buổi gặp mặt nhân kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, bác Nguyễn Văn Bình, cựu chiến binh quê ở Nghệ An, được mời giao lưu với đoàn viên, thanh niên.
Khi được hỏi điều gì khiến bác nhớ nhất về những năm tháng chiến tranh, nhiều người nghĩ bác sẽ kể về những trận đánh ác liệt hay những lần đối mặt với bom đạn.
Nhưng bác chỉ cười hiền rồi nói:
– Điều bác nhớ nhất lại là... một bữa cơm.
Cả hội trường ngạc nhiên.
Bác nhập ngũ năm 1973. Những ngày ở đơn vị, bữa ăn của người lính rất đạm bạc. Có những đợt hành quân dài, mỗi người chỉ mang theo một ít gạo, ít muối vừng và lương khô. Rau rừng có gì ăn nấy. Thịt là món rất hiếm.
Ai cũng còn rất trẻ, đang tuổi ăn khỏe, nhưng không ai than phiền. Điều mọi người mong nhất không phải là ăn ngon, mà là hoàn thành nhiệm vụ và được bình an.
Sau ngày đất nước thống nhất, đơn vị bác được lệnh trở về.
Trên chuyến xe chở những người lính rời doanh trại, ai cũng háo hức nghĩ đến gia đình.
Khi về đến nhà, mẹ bác đã chuẩn bị một mâm cơm đơn sơ: bát canh rau muống, đĩa cá kho, bát cà muối và nồi cơm trắng còn nghi ngút khói.
Vừa nhìn thấy mâm cơm, bác đã không cầm được nước mắt.
Không phải vì mâm cơm có nhiều món ngon.
Mà bởi sau bao năm xa nhà, đây là lần đầu tiên bác được ngồi ăn cơm cùng đầy đủ cha mẹ và các em.
Mẹ bác gắp cho con trai miếng cá rồi nói:
– Ăn đi con, từ nay không phải ăn vội giữa rừng nữa.
Chỉ một câu nói ấy thôi, bác nghẹn đến mức không nuốt nổi.
Bữa cơm hôm đó diễn ra rất lâu. Không ai nói nhiều. Chỉ có tiếng bát đũa chạm nhẹ và những ánh mắt nhìn nhau đầy hạnh phúc.
Kể đến đây, bác Bình nhìn xuống hàng ghế các em học sinh.
– Sau này cuộc sống khá hơn, bác đã ăn nhiều món ngon hơn rất nhiều. Nhưng chưa có bữa cơm nào khiến bác xúc động như bữa cơm đầu tiên sau ngày hòa bình.
Một em học sinh đứng lên hỏi:
– Thưa bác, điều bác mong nhất ở thế hệ trẻ bây giờ là gì?
Bác trả lời ngay:
– Bác chỉ mong các cháu biết trân trọng những điều bình dị. Được đi học mỗi ngày, được ăn cơm cùng gia đình, được sống trong hòa bình... những điều tưởng như rất bình thường ấy đã từng là ước mơ của cả một thế hệ.
Cả hội trường im lặng.
Nhiều em chợt nhớ đến những bữa cơm hằng ngày mà đôi khi mình ăn vội, vừa ăn vừa nhìn điện thoại, ít khi ngồi đủ đầy cùng bố mẹ.
Buổi giao lưu kết thúc, nhưng câu nói của bác vẫn còn đọng lại trong lòng mọi người:
"Hòa bình không chỉ là ngày tiếng súng ngừng vang. Hòa bình còn là ngày mỗi gia đình được quây quần bên mâm cơm, không còn phải lo chia ly vì chiến tranh."
Các đoàn viên, thanh niên ra về với một suy nghĩ giản dị nhưng sâu sắc: biết ơn những người đi trước không chỉ bằng lời nói, mà bằng cách sống có trách nhiệm, yêu thương gia đình và gìn giữ cuộc sống bình yên mà bao thế hệ đã đánh đổi bằng tuổi xuân và máu xương.



