Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN THỊ NGỌC OANH – “BÔNG HOA BẤT TỬ” CỦA QUÊ HƯƠNG KHÁNH HÒA

Có những người phụ nữ bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo một trái tim yêu thơ ca, yêu nghề giáo và những ước mơ bình dị. Nhưng khi Tổ quốc đứng trước thử thách, họ đã gác lại cuộc sống riêng, chọn con đường hiểm nguy và sẵn sàng hy sinh. Nguyễn Thị Ngọc Oanh là một trong những người như thế.

Khánh Hòa14/08/2026Xã Tương Dương (Đoàn xã Tương Dương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trên quê hương Khánh Hòa giàu truyền thống cách mạng, chị từng là học sinh Trường Collège Français Hàn Thuyên ở Nha Trang, sau đó trở thành cô giáo Trường Tiểu học Trí Đức ở Ninh Hòa.

Một nữ giáo viên yêu văn chương, sống giàu tình cảm, nhưng trước cảnh quê hương chìm trong chiến tranh, chị quyết định từ bỏ cuộc sống bình yên để tham gia hoạt động cách mạng với tâm nguyện giản dị mà lớn lao: “đền nợ nước”.

🌿

CÔ GIÁO TRỞ THÀNH NỮ TÌNH BÁO

Hoạt động giữa sự kiểm soát gắt gao của đối phương, Nguyễn Thị Ngọc Oanh không chỉ làm công tác tuyên truyền mà còn thể hiện sự gan dạ và khả năng hoạt động bí mật đáng kinh ngạc.

Ngay tại ngôi trường mình từng giảng dạy, chị tham gia rải truyền đơn để truyền tải thông tin cách mạng.

Chị còn chủ động học cách sử dụng súng ngắn, mìn hẹn giờ và thuốc nổ, chuẩn bị cho những nhiệm vụ ngày càng nguy hiểm.

Cuối năm 1967, khi Tỉnh ủy giao một nhiệm vụ quan trọng, chỉ trong hai ngày, chị đã điều nghiên tình hình và hoàn thành sơ đồ bố phòng quân sự của đối phương tại thị trấn Ninh Hòa.

Sau đó, chị vượt qua vòng kiểm soát, mang tài liệu mật đến cơ sở tại Suối Ré an toàn.

Đó không chỉ là sự gan dạ.

Đó là bản lĩnh của một người hiểu rằng chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể khiến bản thân và đồng đội phải trả giá bằng mạng sống.

🇻🇳

LÁ CỜ ĐƯỢC MAY TRONG ĐÊM TRƯỚC TẾT MẬU THÂN

Những ngày giáp Tết Mậu Thân 1968, không khí tại Ninh Hòa trở nên đặc biệt căng thẳng.

Tối 28 tháng Chạp, tại một cơ sở cách mạng, bên ngoài sân là một trung đội binh lính đang nằm trên bạt, nghe đài, nói chuyện và sinh hoạt.

Không ai biết rằng ngay phía sau cánh cửa đóng kín, Nguyễn Thị Ngọc Oanh cùng gia đình và đồng đội đang khẩn trương may ngôi sao vàng lên lá cờ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng.

Trong hoàn cảnh ấy, chị còn nói một câu đầy sự hóm hỉnh: thật trớ trêu khi những người bên ngoài đang “gác cửa” lại vô tình tạo điều kiện cho những người bên trong may lá cờ mà ngày hôm sau họ dự định đưa lên nóc quận đường Ninh Hòa.

Nhưng chiến tranh không cho phép con người ta biết trước ngày mai.

💥

“VIỆT CỘNG ĐÂY!”

Đêm hôm sau, khi gia đình đang che giấu một chiến sĩ quân giải phóng bị thương đi lạc, chỉ huy cảnh sát tên Ân cùng một tên cận vệ là Thạnh bất ngờ xông vào nhà lục soát.

Tên Thạnh tát chị và quát hỏi nơi ẩn náu của lực lượng cách mạng.

Người phụ nữ vốn là một cô giáo hiền lành ấy không khuất phục.

Trong tình thế nguy hiểm, chị vẫn đứng lên phản kháng trước hành động xúc phạm và đe dọa mình.

Khi nhận thấy tình hình đã đến mức không thể cứu vãn, chị bình tĩnh trao đứa con nhỏ cho mẹ già.

Rồi chị bước vào buồng.

Chỉ trong khoảnh khắc, chị kéo hộc đầu giường, lấy quả lựu đạn đã giấu sẵn, rút chốt và ném về phía tên chỉ huy.

“Việt cộng đây!”

Tiếng nổ vang lên.

Tên Ân tử vong tại chỗ, ba người khác bị thương, còn Nguyễn Thị Ngọc Oanh cũng bị trọng thương.

🕊️

LỜI TRĂN TRỐI CỦA NGƯỜI MẸ

Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, người nữ chiến sĩ ấy không than khóc, không oán trách.

Theo những tư liệu được lưu truyền, chị bình thản cảm ơn các y bác sĩ và đón nhận cái chết với sự thanh thản của một người tin rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ.

Trước lúc ra đi, chị gửi lại con gái lời căn dặn:

“Oanh Anh con! Mai sau con lớn lên, con nên nhớ rằng trong người con có dòng máu cách mạng của mẹ.”

Rồi người mẹ trẻ trút hơi thở cuối cùng.

Chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại người con thơ và một gia đình mãi mãi mất đi người thân.

Đau xót hơn, thi hài chị không được tìm thấy trong nhiều thập niên. Mãi đến tháng 5/1995, hài cốt Nguyễn Thị Ngọc Oanh mới được tìm thấy, sau nhiều năm được những người từng làm việc tại nơi chôn cất âm thầm gìn giữ thông tin.

🇻🇳

MỘT CUỘC ĐỜI NGẮN, MỘT DẤU ẤN KHÔNG NGẮN

Từ một cô giáo yêu văn chương trở thành người hoạt động cách mạng, Nguyễn Thị Ngọc Oanh đã đi qua một con đường đầy hiểm nguy.

Chị từng cầm phấn đứng trên bục giảng.

Rồi cầm tài liệu mật vượt qua vòng vây.

Và cuối cùng, trong khoảnh khắc sinh tử, chị lựa chọn chiến đấu để bảo vệ đồng đội và cơ sở cách mạng.

Cuộc đời ấy kết thúc quá sớm, nhưng câu chuyện về người phụ nữ trẻ của Ninh Hòa vẫn còn được nhắc lại như một biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh.

Một cô giáo đã gửi lại cho thế hệ sau không chỉ những trang sách, mà còn cả câu chuyện về một người phụ nữ đã chọn đặt vận mệnh của đất nước lên trên sự sống của chính mình.

Và tiếng thét “Việt cộng đây!” trong khoảnh khắc cuối cùng của Nguyễn Thị Ngọc Oanh, dù đã đi qua hơn nửa thế kỷ, vẫn là một chi tiết khiến người đọc không khỏi lặng người trước sự khốc liệt của chiến tranh và sự lựa chọn của những con người sống trong thời đại ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn