Nguyễn Thị Ngọt
Mẹ Nguyễn Thị Ngọt sinh năm 1930 tại vùng đất đỏ miền Đông Nam Bộ. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mẹ không chỉ là hậu phương vững chắc, nuôi giấu cán bộ nằm vùng mà còn nén đau thương tiễn đưa chồng và ba người con trai duy nhất ra chiến trường. Cả bốn người thân yêu nhất của mẹ đều đã hy sinh vì nền độc lập tự do của Tổ quốc. Cuộc đời mẹ là một bản anh hùng ca về sự hy sinh thầm lặng và lòng yêu nước nồng nàn.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã vùng ven, ngay từ thuở đôi mươi, mẹ Ngọt đã sớm giác ngộ cách mạng. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, ngôi nhà nhỏ của mẹ trở thành "địa chỉ đỏ" – nơi tiếp tế lương thực và che giấu các chiến sĩ biệt động thành. Mẹ thường đùa rằng: "Cái hầm bí mật dưới gầm phản còn thân thuộc với mẹ hơn cả cái bếp." Dưới làn mưa bom bão đạn, mẹ vẫn âm thầm đi vận chuyển thuốc men, đưa tin liên lạc qua các trạm gác của địch bằng sự mưu trí và can trường của một người phụ nữ Việt Nam.
Nỗi đau hóa thành sức mạnh
Bi kịch ập đến khi lần lượt chồng mẹ, rồi đến người con cả, con thứ hai và cuối cùng là đứa con út mới mười tám tuổi ngã xuống trên các mặt trận. Bốn bức thư báo tử gửi về là bốn lần trái tim mẹ như thắt lại. Thế nhưng, thay vì gục ngã, mẹ biến nỗi đau thành hành động. Mẹ tiếp tục bám trụ địa bàn, vận động thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ, tiếp nối bước chân của những người thân yêu. Đối với mẹ, hy sinh cá nhân là nhỏ bé trước vận mệnh của dân tộc.
Ký ức về những ngày tháng hào hùng Trong những buổi trò chuyện với thế hệ trẻ hôm nay, đôi mắt mẹ tuy đã mờ đục theo thời gian nhưng vẫn sáng lên khi nhắc về ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng. Mẹ kể về niềm vui vỡ òa của ngày 30/4/1975, khi lá cờ giải phóng tung bay trên dinh Độc Lập. Đó là ngày mẹ được khóc, nhưng là giọt nước mắt hạnh phúc vì sự hy sinh của chồng con mẹ đã kết trái ngọt bằng sự thái bình của đất nước.
Lời nhắn nhủ cho thế hệ mai sau
Hiện nay, ở tuổi ngoài 90, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Ngọt vẫn sống giản dị, gương mẫu tại địa phương. Mẹ là "pho từ điển sống", là nhân chứng lịch sử sống động cho tinh thần "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang". Mẹ thường dặn dò các bạn sinh viên: "Đất nước mình đổi bằng máu xương, các con được đi học, được dùng công nghệ hiện đại thì phải dùng cái chữ đó để xây dựng quê hương cho đàng hoàng hơn, to đẹp hơn."
Hình ảnh của mẹ, với đôi bàn tay gầy guộc nhưng ấm áp, mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn và nhắc nhở thế hệ thanh niên về trách nhiệm bảo vệ và phát triển Tổ quốc trong thời đại mới.



