NGUYỄN THỊ NHÂM: GIỮ DÒNG ĐIỆN TRONG CƠN MƯA BOM
Nếu Ga Ninh Bình là mạch máu giao thông, thì Nhà máy Điện Ninh Bình chính là "trái tim" cung cấp năng lượng cho toàn bộ hoạt động sản xuất và chiến đấu của tỉnh. Bà Nhâm (sinh năm 1951, quê gốc ở Hoa Lư, Ninh Bình) vào làm công nhân vận hành nồi hơi giữa lúc nhà máy đang là mục tiêu hủy diệt hàng đầu của máy bay Mỹ.
Trong khi mọi người nói về lửa đạn từ trên trời rơi xuống, những người công nhân điện như bà Nhâm còn phải đối mặt với cái nóng khủng khiếp từ bên trong lò hơi (có lúc lên tới hơn 40°C - 50°C). Khi còi báo động vang lên, lệnh sơ tán được phát ra, nhưng những người vận hành nồi hơi không thể rời vị trí ngay lập tức. Nếu bỏ mặc lò hơi mà không xử lý kỹ thuật, áp suất tăng cao sẽ gây ra những vụ nổ kinh hoàng còn hơn cả bom. Bà Nhâm và đồng đội thường phải nán lại thêm 5-10 phút giữa tiếng máy bay gầm rú để điều chỉnh van xả, giữ cho "trái tim" nhà máy không bị vỡ tung. Sự dũng cảm của bà là sự dũng cảm của một người hiểu rõ máy móc hơn cả tính mạng mình.
Bà Nhâm sinh năm 1951, thuộc lứa thanh niên bước vào nhà máy với tất cả niềm kiêu hãnh của giai cấp công nhân. Nhưng "thời hoa lửa" đã biến những cô gái trẻ xinh đẹp thành những "người than" đúng nghĩa. Suốt nhiều ngày đêm trực chiến trong nhà máy, bụi than bám đen từ tóc đến gót chân, nước ngọt khan hiếm, các cô gái phải dùng chính nước làm mát máy để tắm rửa qua loa. Nhưng bà Tuyết kể lại với sự tự hào: "Lúc đó chẳng ai thấy mình khổ, chỉ sợ dòng điện bị đứt, cả thị xã tối om, bộ đội không có điện để thông tin, bệnh viện không có điện để mổ".
Sau ngày hòa bình, bà Nhâm vẫn gắn bó với nhà máy cho đến lúc nghỉ hưu. Hình ảnh bà và những nữ công nhân điện Ninh Bình là minh chứng cho việc: "Hậu phương cũng là tiền phương".



