Nguyễn Thị Nhỏ – Giữ cho con đường không bao giờ tắt
"Có những con đường được nối bằng đất đá. Nhưng cũng có những con đường được nối bằng sự hy sinh của tuổi trẻ."
Mỗi khi nhắc đến Ngã ba Đồng Lộc, người ta không chỉ nhớ đến một địa danh lịch sử, mà còn nhớ đến mười cô gái thanh niên xung phong đã lấy tuổi xuân của mình để giữ cho con đường ra tiền tuyến luôn thông suốt. Trong số đó có Phạm Thị Lan – một người con gái bình dị, lặng lẽ cống hiến và anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Những năm 1967–1968, Ngã ba Đồng Lộc là nút giao thông chiến lược trên tuyến chi viện Bắc – Nam. Kẻ thù hiểu rõ tầm quan trọng của nơi đây nên ngày đêm dùng máy bay đánh phá với cường độ khốc liệt. Mặt đường vừa được sửa xong lại bị bom cày nát, cây cối ngã đổ, đất đá phủ kín lối đi.
Thế nhưng, cứ sau mỗi đợt bom, những chiếc cuốc, chiếc xẻng lại xuất hiện.
Đó là lúc những nữ thanh niên xung phong bước ra khỏi hầm trú ẩn, bất chấp hiểm nguy để bắt đầu công việc quen thuộc của mình.
Phạm Thị Lan là một trong những người như thế.
Chị không trực tiếp cầm súng nơi chiến hào, nhưng mỗi hố bom được san lấp, mỗi mét đường được khơi thông đều góp phần đưa những chuyến xe chở vũ khí, lương thực và thuốc men vượt qua tuyến lửa, tiếp sức cho chiến trường miền Nam.
Đó là một cuộc chiến không tiếng súng của những người con gái tuổi đôi mươi.
Cuộc chiến với thời gian.
Với bom đạn.
Và với chính nỗi sợ hãi của bản thân.
Thế nhưng, trong mắt đồng đội, họ chưa bao giờ là những người yếu đuối.
Họ sống chan hòa, yêu thương nhau như chị em trong một gia đình. Những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, họ kể cho nhau nghe về quê hương, về những người thân đang chờ đợi, về ngày đất nước hòa bình.
Có lẽ chính những ước mơ bình dị ấy đã giúp họ thêm vững vàng giữa mưa bom bão đạn.
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt oanh tạc dữ dội, Tiểu đội 4 nhận nhiệm vụ khẩn cấp khôi phục mặt đường.
Mười cô gái nhanh chóng có mặt.
Họ làm việc khẩn trương dưới cái nắng gay gắt của miền Trung.
Đất đá còn nóng.
Khói bom vẫn chưa tan.
Nhưng không ai dừng tay.
Đúng lúc ấy, máy bay Mỹ bất ngờ quay trở lại.
Một loạt bom trút xuống.
Trong phút chốc, cả mười cô gái đã anh dũng hy sinh.
Phạm Thị Lan mãi mãi nằm lại trên chính con đường mà chị đã góp sức gìn giữ.
Các chị không kịp chứng kiến ngày đất nước thống nhất.
Không kịp đi hết chặng đường tuổi trẻ.
Nhưng con đường Đồng Lộc vẫn được thông.
Những đoàn xe vẫn tiếp tục lăn bánh.
Và dòng chảy của lịch sử vẫn tiến về ngày toàn thắng mùa Xuân năm 1975.
Hôm nay, đứng trước khu mộ của mười cô gái Đồng Lộc, mỗi người đều cảm nhận được một điều rất rõ ràng:
Hòa bình không tự nhiên mà có.
Mỗi cung đường chúng ta đi qua hôm nay đều được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những thế hệ đi trước.
Tên tuổi Phạm Thị Lan không chỉ được lưu giữ tại Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc, mà còn sống mãi trong lòng dân tộc như biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam – dũng cảm, kiên cường và sẵn sàng cống hiến.
Có những người không để lại những công trình đồ sộ.
Không viết những cuốn sách nổi tiếng.
Nhưng cuộc đời họ đã trở thành một phần của lịch sử.
Và sự hy sinh của họ đã mở đường cho tương lai của cả dân tộc.
"Đồng Lộc hôm nay đã bình yên. Nhưng mỗi tấc đất nơi đây vẫn kể về những người con gái đã lấy tuổi hai mươi để giữ cho con đường của Tổ quốc không bao giờ tắt."


